$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Chàng rể vô song – Lâm Hàn – Dương Lệ (tác giả: Dương Phi) – Chương 474

Chương 474: Cá lọt lưới

Thang Ân Đình cầm kính viễn vọng quan sát một hồi, lại cầm loa nói:

"Tất cả giơ hai tay lên đi về phía này, giao hết vũ khí trên người ra, không thì một khi bị phát hiện sẽ lập tức bắn chết!"

Có mấy người của chấp pháp đường - nhà họ Hoàng do dự một lúc, cuối cùng vẫn vứt súng xuống đất, giơ tay lên.

"Cử người lên đi, cẩn thận một chút, toàn bộ tay súng bắn tỉa chuẩn bị sẵn sàng, không được để có thương vong xảy ra nữa", Thang Ân Đình ra lệnh.



Một lát sau, có mười mấy cảnh sát cơ động ôm súng cẩn thận đến gần.

Vừa mới đến gần đã có mấy gã chấp pháp đường bỗng móc súng ra, nhưng chưa kịp bắn đã có vài tiếng súng vang lên. Họ đều bị bắn trúng mấy chỗ trí mạng ngã xoài ra đất, không còn nhúc nhích nữa.

Mười mấy cảnh sát cơ động thấy thế lập tức vọt lên, ấn số còn lại xuống đất, còng tay lại.

Cùng lúc đó, phía bên Ngô Xuyên, bọn họ vừa tới lối ra cao tốc đã gặp phải một chiếc Hummer đầy vết đạn...



Bên trong chiếc xe Hummer đang lao nhanh.

"Nhanh nhanh lên! Chạy nhanh nữa vào, đám cảnh sát kia sắp đuổi theo rồi!"

Tiểu Phong điên cuồng hô, nhìn Hoàng Bạch Đào ngồi cạnh đổ máu không ngừng, sắc mặt lại trắng bệch.

"Anh Phong, yên tâm đi, xe này đã được nâng cấp, xe cảnh sát không thể đuổi kịp đâu!"

Gã đàn ông đang lái xe lộ vẻ tự tin nói.

Lúc này, cả người Hoàng Bạch Đào run rẩy, mặt đầy buồn bã, toàn bộ người của chấp pháp đường đều đến, giờ chỉ có ba người họ trốn ra được, nhà họ Hoàng coi như đã mất toàn bộ lực lượng nòng cốt.

Nhà bọn họ có rất nhiều mảng kinh doanh trong vùng xám ở khắp các thành phố tại Hoa Đông, bên cạnh đó cũng có vô số người đang nhìn chằm chằm vào họ. Nhưng bởi vì chấp pháp đường quá đáng sợ, nên từ trước đến nay không ai dám chọc bọn họ.

Ngày mai, e rằng không biết sẽ có bao nhiêu người đến cửa tranh giành lợi ích...

Cùng lúc đó, đám Ngô Xuyên đang lái xe chạy tới, bọn họ đã canh chiếc Hummer ấy từ lâu.

"Hẳn là người của chấp pháp đường rồi, đâm thẳng vào đi, tuyệt đối không thể để bọn họ chạy thoát!", Ngô Xuyên ra lệnh.

"Ok, anh Xuyên!"

Người cầm lái vừa đáp xong, giẫm mạnh chân ga, điên cuồng lao thẳng vào chiếc Hummer.

"Bà mẹ nó! Mày có biết lái xe không thế?"

Bên trong xe Hummer, gã tài xế chửi ầm lên, vội đánh vô lăng, lại thấy đối phương cũng thay đổi phương hướng theo.

Hai chiếc xe chạy với tốc độ cao nhanh chóng đâm thẳng vào nhau.

"Ầm!"

Người hai bên nhanh nhẹn nhảy ra khỏi xe vào phút cuối.

"Đường chủ, ông không sao chứ?", một người đàn ông trung niên bế Hoàng Bạch Đào hỏi.

"Không sao... Khụ khụ khụ... Mau giải quyết bọn họ đi!"

Hoàng Bạch Đào ho ra máu, sắc mặt tái nhợt, đanh giọng nói.

Nếu không nhanh chóng giải quyết, thì đợi cảnh sát đuổi tới, ông ta có mà chạy đằng trời.

Bên Ngô Xuyên cũng đứng lên, mấy chiếc xe đằng sau phanh lại, một đám người bước xuống.

"Bọn họ rất đáng sợ, mọi người cẩn thận nhé!"

Ngô Xuyên biết đám người chấp pháp đường kia rất khó giải quyết.

Lúc này, ba người Tiểu Đông cùng xông lên.

Hai người A Đạt thấy có ba người xông tới lập tức rút súng mang theo bên người ra, mặc kệ bọn người kia là ai, cứ giết chết là được, đỡ tốn thời gian, đằng sau còn có cảnh sát nữa.

Nhưng bấy giờ, ba người Tiểu Đông cũng đã xông tới trước mặt bọn họ, một gã chấp pháp đường vừa định bóp cò, liền bị anh ta giữ chặt.

"Mày..."

Trên mặt gã chấp pháp đường lộ vẻ kinh ngạc, đang định dùng sức bóp cò, lại phát hiện mình có dùng sức như thế nào cũng không nhúc nhích được. Gã vừa ngẩng đầu lên đã bị đấm thẳng vào mặt.



Cùng lúc đó, hai người còn lại của Tôn Hàn Các đã giải quyết xong hai gã chấp pháp đường khác.

Ngô Xuyên thấy thế, thở phào một hơi, lấy dây thừng sau cốp xe ra, nói: "Buộc chặt vào, không thể lơ là với đám người này được!"

Lâm Hàn thấy cảnh sát đã bắt hết và hạ gục một số người của chấp pháp đường, tạm biệt giám đốc Thang rồi rời đi cùng đám Ngô Xuyên.

"Ngô Xuyên, giờ chấp pháp đường - lực lượng nòng cốt của nhà họ Hoàng đã bị tiêu diệt, dưới tay bọn họ nắm giữ rất nhiều khu vực vùng xám và xí nghiệp có lợi nhuận khổng lồ. Anh phải chớp cơ hội lập tức phân công nhau với đám Nhan Thành dẫn người xuất phát thừa thắng xông lên, một lưới bắt hết!", Lâm Hàn ngồi ở ghế lái phụ nhắc nhở.

Ngô Xuyên nghe vậy, ánh mắt sáng lên, nhà họ Hoàng nổi tiếng đã lâu, ngay cả cảnh sát cũng không có cách nào làm gì được họ. Giờ đột nhiên rơi đài, nhiều khu vực vùng xám và xí nghiệp như thế, nếu nắm hết được chẳng phải là phát tài?

 

-------------------



   



error: Alert: Content is protected !!