$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Ông bố siêu phàm (Ông bố bỉm sữa siêu cấp) – Tác giả: Lâu Nghị – Chương 319

Hai cha con Lưu Thường Sơn đi xe việt dã đến cách đại quân doanh bang

Shan không xa thì đột nhiên nghe tiếng “Vù vù vù” lạnh lẽo xé gió trên không

trung, tò mò nên dừng xe lại quan sát.

Hai người vừa xuống xe ngẩng đầu lên nhìn thì thấy từng trái hỏa tiễn xé

toạc khoảng trời sau lưng họ lao tới, nhanh như chớp găm thẳng về phía đại

doanh của bang Shan.

“Bố, chuyện, chuyện này…” Lưu Tử Tín bịt miệng, thật không dám tin vào

đôi mắt mình.

“Đây chắc là hỏa tiễn bắn từ phía Kokang sang!” Lưu Thường Sơn cũng

trợn tròn mắt, Kokang chẳng phải là sào huyệt của Điện Sát Thần sao?

 

Lẽ nào bọn họ đã có hỏa tiễn rồi sao? Hơn nữa còn có số lượng lớn như

vậy?

Đúng là IQ của Lưu Thường Sơn lùn tịt thật, nhưng hắn cũng không quá

ngốc.

Thậm chí Naypyidaw còn không có được bao nhiêu trái hỏa tiễn này, thêm

vào đó nhìn tốc độ bay của số hỏa tiễn này vượt trội hơn hẳn hỏa tiễn của tất

 

cả các nhánh quân phiệt, chắc là hỏa tiễn tân tiến nhất ở Myanmar bấy giờ

rồi.

Nếu lúc đó Lục Trần cũng dùng hỏa tiễn để oanh tạc hắn thì hắn có chịu

nổi không?

Lưu Thường Sơn bất lực lắc đầu, bây giờ hắn mới sáng mắt ra, cho dù

Lục Trần không tập kích đêm thì hắn cũng chẳng thể là đối thủ của anh được.

 

Chỉ cần vài trái hỏa tiễn này thả xuống thì quân đội của hắn cũng loạn cào

cào cả lên thôi, cũng dễ dàng bị Điện Sát Thần khống chế như thế thôi.

“Thằng nhãi này có tài đức gì mà có thể sở hữu nhiều hỏa tiễn như vậy

chứ!” Lưu Thường Sơn cảm khái.

“Ầm!!!”

Mà lúc này, ngay phía dưới hỏa tiễn là bao nhiêu chiếc trực thăng không

ngừng bay qua trên đỉnh đầu cha con Lưu Thường Sơn.

Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc…

Hai mươi chiếc, ba mươi chiếc…

Bốn mươi chiếc!

Ấy vậy mà hai cha con Lưu Thường Sơn lại ngồi đếm từng chiếc trực

thăng, vừa đủ bốn mươi chiếc trực thăng được trang bị.

 

“Bố, đây là trực thăng vũ trang của cánh quân phiệt nào thế, sao nhiều

quá vậy?” Lưu Tử Tín kinh ngạc hỏi.

Trước đây lúc anh ta còn là con cháu đời thứ ba của quân phiệt, cánh

quân của bố anh ta cũng có ba chiếc trực thăng vũ trang, hơn nữa còn là loại

cũ rích gần rụng răng không còn khả năng chiến đấu nữa ấy, so sánh với lô

 

trực thăng vừa bay qua đỉnh đầu họ thì chỉ là đống sắt vụn, sao Lưu Tử Tín

có thể không kinh ngạc được chứ.

“Bố, bố cũng không biết…” Lưu Thường Sơn bất lực trả lời.

Hắn rất muốn nói rằng lô trực thăng này không phải của Điện Sát Thần

nhưng hắn biết đó chỉ là lừa mình dối người mà thôi.

Hôm nay bang Shan tuyên chiến với Điện Sát Thần, mà Điện Sát Thần

thường hành động khác lối thường.

Hơn nữa, hướng lô trực thăng này bay tới cũng chính là hướng của Điện

Sát Thần Kokang, qua thêm chút nữa đã là Hoa Hạ rồi, hắn không tin là trực

thăng của phía Hoa Hạ đâu.

“Bố, mau nhìn bên kia, kia là máy bay chiến đấu trong truyền thuyết à?”

Đột nhiên Lưu Tử Tín hạ ống nhòm xuống đưa cho Lưu Thường Sơn.

 

Lưu Thường Sơn nhận ống nhòm rồi nhìn theo hướng con trai chỉ, thấy

chân trời phía xa có một đoàn máy bay chiến đấu đang bắn hỏa tiễn về phía

đại doanh của bang Shan. Sau khi bắn xong thì xoay một trăm tám mươi độ

bay thẳng về hướng Kokang.

Sau đó thì một loạt máy bay chiến đấu khác lại bay tới, dường như là bay

đến cùng vị trí rồi lặp lại thao tác cũ.

Tâm thần của Lưu Thường Sơn chấn động tới cực điểm.

Hắn đã khẳng định lô máy bay chiến đấu này và bốn mươi chiếc trực

thăng vừa nãy đều là của Điện Sát Thần.

“Vậy mà Điện Sát Thần lại có lực lượng vũ trang khủng bố đến cỡ này,

Myanmar của chúng ta xong đời rồi!”

Lưu Thường Sơn bất lực thả ống nhòm xuống, có cảm giác tâm như tàn

tro.

Chỉ lực lượng không quân thế này thôi là hắn đã biết cho dù Naypyidaw

có ra tay thì cũng không thể nào càn quét được Điện Sát Thần.

 

Thậm chí điều khiến hắn tuyệt vọng nhất đó chính là có lẽ bảy cánh quân

phiệt lớn liên thủ cũng chưa chắc đã là đối thủ của Điện Sát Thần!

Trước tiên Điện Sát Thần oanh tạc trên không, nói thử xem, cho dù binh

lính có thể trốn vào hang núi thì cơ sở vật chất trên mặt đất còn lại gì?

Kho vũ khí thế nào?

Kho lương thực ra sao?

Quan trọng nhất là hắn tin rằng dưới sự oanh tạc của chiến lực tuyệt đối

thế này, số lượng người có nhiều đến đâu thì cũng sẽ chùn chân sợ hãi.

“Thật sự là của Điện Sát Thần sao ạ? Điện Sát Thần mua nhiều vũ khí

tiên tiến như thế này từ lúc nào thế?” Lưu Tử Tín cũng hơi tuyệt vọng.

Anh ta cũng không muốn tin số máy bay chiến đấu này là của Điện Sát

Thần.

Nhưng sự thật đã bày ra trước mắt, anh ta không tin cũng làm được gì.

“Đi thôi, chúng ta tăng tốc nhanh tới đại doanh của bang Shan xem sao,

nói không chừng số máy bay chiến đấu này không phải của Điện Sát Thần thì

sao.” Lưu Thường Sơn lên xe trước, đích thân lái xe.

Hắn vẫn ôm một chút hoang tưởng, hắn muốn đích thân tới xem thử, đến

đại doanh của bang Shan thì sẽ biết kết quả ngay thôi.

Nửa tiếng sau, cuối cùng hai cha con đã tới cách đại doanh của bang

Shan tầm hai cây số. Đập vào mắt là khói lửa của cả đại doanh bang Shan,

trên trời còn có trực thăng vũ trang bay tới bay lui ném bom, súng liên thanh

nã xuống đất không ngừng nghỉ, đạn dày như mưa, hệt như pháp thuật của

thần chết, không ngừng gặt hái sinh mạng dưới mặt đất.

Lưu Thường Sơn tuyệt vọng đạp phanh xe, nhìn trân trối cảnh trước mặt,

mãi cho đến nửa tiếng sau, thất cả trực thăng vũ trang bay ngược về hướng

Kokang thì hắn mới hoàn hồn.

“Tiêu rồi, tiêu rồi, nước Myanmar của chúng ta tiêu rồi…” Lưu Thường

Sơn lẩm bẩm trong miệng, giọng nói nghe ra vô cùng yếu ớt.

Lưu Tử Tín cũng kinh hãi không biết nói gì.

Mà lúc này trong đại doanh của bang Shan, ngoài biển lửa ngùn ngụt thì

chỉ còn lại tiếng kêu khóc kinh hồn dai dẳng.

Thi thể của binh lính chất ngang dọc, tay chân văng tứ phía, cho dù trực

thăng bay đi đã hai mươi phút rồi nhưng vẫn không một ai dám chạy ra thu

xếp.

Đại doanh của một cánh quân phiệt hùng mạnh, bấy giờ đã hoàn toàn trở

thành địa ngục trần gian, biến thành một đống đổ nát.

“Tư lệnh Ngô, tổng tư lệnh Kha Đan đã bị nổ chết rồi, bây giờ phải làm thế

nào?” Tại một căn phòng được xem là còn hoàn chỉnh, viên phó tướng nhìn

phó tư lệnh Ngô Uy.

Bấy giờ, dù là tên phó tướng hay Ngô Uy, cùng những hộ vệ kia đều vô

cùng nhếch nhác, trên người đều bị sây sát.

Tất cả những phó tướng trong phòng đều nhìn Ngô Uy. Kha Đan chết, bây

giờ Ngô Uy là có quân hàm cao nhất, mọi người đều nghe theo chỉ đạo của

hắn.

Ngô Uy bất lực lau bụi bặm trên mặt rồi nói: “Kiểm kê lại tổn thất trước,

cấp cứu thương binh.”

Hắn buông thõng người trên ghế, lấy một điếu thuốc ra châm, trong lòng

khá ngỡ ngàng.

Vài phó tướng ra ngoài sắp xếp kiểm kê tổn thất, hơn mười phó tướng

còn lại thì ở lại.

“Tư lệnh Ngô, bên tập kích là Điện Sát Thần sao?” Một phó tướng hỏi.

Ngô Uy nhìn phó tướng kia như nhìn một kẻ ngốc, sau đó lười phải trả lời

ông ta, chỉ lặng lẽ rít một hơi thuốc thật dài.

Ngoài Điện Sát Thần ra thì còn ai đến oanh tạc bọn họ cơ chứ?

Sáu cánh quân phiệt lớn bọn họ chỉ có xung đột với Naypyidaw, thương

ngày bọn họ chỉ đối phó với bên Naypyidaw mà thôi.

Hơn nữa vào thời khắc này, Naypyidaw còn đang mong chờ bọn họ diệt

Điện Sát Thần.

Điểm quan trọng nhất là hắn không tin Naypyidaw có vũ khí tân tiến thế

này.

———————–

   

error: Content is protected !!