$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Một thai ba bảo bảo: Con thiên tài giúp bố cưa đổ mẹ (tác giả: NG) – Chương 9

Chương 9

Lúc này Chiến Hàn Quân mới nhận ra người máy của con trai mình thực ra là một phụ nữ trẻ đẹp Thăng nhóc này không phải lại đang nhớ mẹ đấy chứ? “Chiến Hàn Quân, con có muốn gặp mẹ con không… Chiến Hàn Quân cũng không biết tại sao lại buột miệng.

Chiến Hàn Quân đứng trên cầu thang trông cực kỳ cô đơn và bướng bỉnh, quay đầu nhìn Chiến Hàn Quân, sau đó trịnh trọng gật đầu.

Đôi môi mỏng của Chiến Hàn Quân khẽ mím lại, cũng may anh không ném Lạc Thanh Du vào bóng đêm, nếu không, với tính khí ghét ác như thù của Chiến Hàn Quân, sau khi biết anh bắt nạt mẹ thẳng bé thì khó có thế tha thứ cho anh.



Chỉ có điều, Sở dĩ Chiến Hàn Quân nhớ mẹ nhiều như vậy, nguyên nhân cuối cùng cũng là do anh không biết cách dẫn dắt.

Mấy năm trước, anh nghĩ Lạc Thanh Du đã chết, không muốn Chiến Quốc Việt sống trong một thế giới đầy hận thù, vì vậy anh đã bịa ra mẹ thương cậu thế nào.

Chưa bao giờ nghĩ người đàn bà Lạc Thanh Du kia chưa chết.

Khi Chiến Hàn Quân đang băn khoăn không biết có nên đưa Chiến Hàn Quân đi gặp Lạc Thanh Du hay không, thì điện thoại reo.



Trợ lý Quan Minh Vũ vô cùng lo lắng gọi cho.

anh.

“Giám đốc, Lạc Thanh Du trốn rồi.” “Cái gì?” Vẻ khó tin hiện lên trên gương mặt tuấn tú của Chiến Hàn Quân.

“Tôi lập tức tới ngay” Cơm trưa còn chưa kịp ăn, Chiến Hàn Quân đã quảng một câu rồi nhanh chóng rời đi Hai ông bà nhìn con trai phí về như lửa, phi đi như gió, không khỏi xót xa.

Hai vị trưởng lão đổ đôn ánh mắt về phía đầu sỏ Chiến Quốc Việt: “Quốc Việt, con thấy bố con chạy tới chạy lui mệt mỏi như thế nào đấy, bữa trưa mai để ông bà làm cho con, được không?” “Ăn không ngon” Chiến Quốc Việt vào phòng đóng sầm cửa lại Chiến Anh Nguyệt cầm chiếc thìa trong tay, giơ tay khiêu khích Chiến Quốc Việt. “Chiến Quân Việt, cái tính kiêu căng thất thường này cháu học ai đấy hả? Không dễ thương chút nào” Hai trưởng lão yếu ớt thở dài: “Giống bố nó.” Chiến Hàn Quân dùng tốc độ nhanh nhất đến bệnh viện.

Nhưng khi lên đến tầng chín VI; nhìn thấy khóa vân tay trên cửa còn nguyên vẹn, nhưng cánh cửa lại mở toang, trên mặt Chiến Hàn Quân hiện lên vẻ kinh ngạc.

Khóa vân tay này khác với các loại khóa vân tay trên thị trường.

Nó không được trang bị hệ thống mật khẩu, hoàn toàn không để lộ bất kỳ chỗ trống nào để giải mã.

Ngay cả nhập dấu vân tay phải sau khi kích hoạt.

Mà khóa vân tay này chỉ có vân tay của anh và Chiến Quốc Việt mới nhập được.

tòn hệ thống giám sát thì sao?” Chiến Hàn Quân nghĩ đến một hệ thống bảo vệ khác.

Nhưng Quan Minh Vũ xấu hổ báo cáo: “Giám đốc, hệ thống giám sát phía sau đã bị kẻ khác phá hỏng” Đồng tử của Chiến Hàn Quân hơi co lại.

Hệ thống giám sát của Á Châu, ngay cá các.

thiết bị hiển thị cũng được giấu rất kỹ, trong khi hệ thống lưu trữ phía sau được ẩn sâu.

Người của Lạc Thanh Du thực sự giải mã được.

hệ thống giám sát của anh trong thời gian ngắn như vậy sao? Rốt cuộc đây là cao thủ phương nào? “Ai trực ở quầy lễ tân?” Không có hệ thống giám sát, điều duy nhất Chiến Hàn Quân có thể nghĩ đến là nhân chứng.

Ngay sau đó, cô y tá ở quầy lễ tân được dẫn tới chỗ Chiến Hàn Quân Tổng giám đốc đang ngồi trên ghế xoay, nhíu đôi mày tuấn tú Quan Minh Vũ hỏi: “Vào được Á Châu, thì chắc chẩn trí nhớ của cô.

rất tốt. Bây giờ, cô nhớ lại cho tôi, từ .

giờ đến giờ, ai đã đến bệnh viện?” Cô y tá lần đầu tiên bị tổng giám đốc hỏi, có chút căng thẳng nên nói cũng lắp bắp, “Giám đốc, trưa này chỉ có người nhà bệnh nhân đến… phòng bệnh 808…. phòng bệnh 704…

phòng bệnh 706… và phòng 503… ” Cô y tá đã cố gắng hết sức để nhớ lại từng vị khách, nhưng tống giám đốc nóng nảy ngắt lời cô lỏ qua người nhà của những bệnh nhân mà cô biết. Có thấy ai lạ tới không?” Cô y tá nhíu mày suy nghĩ, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu: “Tất cả đều là người quen” Quan Minh Vũ tự hỏi: “Làm sao có thể? Chẳng nhẽ hẳn ta là batman, từ cửa sổ chui vào chắc?” Chiến Hàn Quân khẽ cau mày.

Không biết qua bao lâu, cô y tá đột nhiên nhớ tới một chuyện, đột nhiên kêu lên: “Đúng rồi Ánh mắt của cả phòng đều tập trung vào cô ấy.

Cô y tá cười ngượng ngùng: “Không thể nào là cậu ấy” “Ai?” Chiến Hàn Quân cau mày hỏi.

Cô y tá do dự hồi lâu mới nặn ra ba chữ: “Cậu chú nhỏ!” Quan Minh Vũ sửng sốt đến mức cảm sắp rơi xuống đất: ‘Ý cô là cậu chủ tới tầng VIP?” Cô y tá gật đầu.

“Khi nào?” Chiến Hàn Quân hỏi.

“Khoảng .

giờ 10” Cô y tá nói Sau một lúc sững sờ, Chiến Hàn Quân khôi phục bình tĩnh.

Mặc dù thời gian để Chiến Quốc Việt phạm tội vô cùng gấp, nhưng chỉ có thẳng bé mới có thể lý giải tại sao khóa vân tay còn nguyên vẹn, nhưng cửa lại bị mở.

Sắc mặt Chiến Hàn Quân không dễ coi, có chút cảm giác bị phản bội Quan Minh Vũ thấy vậy, nhanh chóng đuổi những người khác ra khỏi văn phòng, Tổng giám đốc bị vợ và con trai liên minh bán đứng, có thể tưởng tượng tâm trạng của anh tồi tệ thế nào.

Bụp! Chiến Hàn Quân đấm tay lên bàn cười lạnh, nói “Lạc Thanh Du, tôi thật sự đã đánh giá thấp cô, mới trở về nước đã cấu kết với con trai tôi, còn muốn mua chuộc Quốc.

Quan Minh Vũ đưa cà phê cho giám đốc, run rẩy nói: “Giám đốc, nếu cậu chủ nhỏ và Lạc Thanh Du từng liên lạc rồi, tại sao không cho họ gặp mặt?” Lông mày Chiến Hàn Quân khẽ nhích, ngẩng đầu, muốn nói lại thôi, nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bàn “Nói tiếp” Quan Minh Vũ nói: “Giám đốc, theo kinh nghiệm trước đây, những người phụ nữ muốn đến gần cậu chủ, ai không có kết cục thảm hại. Dù sao bản lĩnh khiến người sống không bảng chết của cậu chủ nhỏ cũng đứng đầu? Nếu quang minh chính đại mời cô Thanh Du về nhà làm bảo mẫu, cô Thanh Du chỉ là đứa con gái ngoài giá thú từ quê lên, còn cậu chủ nhỏ mắc.

chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, bệnh sạch sẽ và tự kỷ, Tôi tin không bao lâu nữa, cậu chủ trẻ sẽ hoàn toàn vỡ mộng trước về mẹ.

Còn cô Thanh Du sẽ bị cậu chủ nhỏ hành hạ đến chết đi sống lại! Nói không chừng, không đợi anh ra lệnh đuổi khách, cô Thanh Du đã phủi mông bỏ đi!”

----------------------------



   

error: Alert: Content is protected !!