$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Một thai ba bảo bảo: Con thiên tài giúp bố cưa đổ mẹ (tác giả: NG) – Chương 41

Chương 41

 

Chiến Quốc Việt không chút nghĩ ngợi, cự tuyệt: “Bổ, cô ta lấy chồng rồi, hơn nữa còn có con riêng. Mẹ ta không thể dành trọn vẹn tình thương cho Chiến Quốc Việt được.

Con mong bố giấu chuyện cô ta là mẹ của Chiến Quốc Việt. Đừng để Chiến Quốc Việt hy vọng, cuối cùng khiến Chiến Quốc Việt thất vọng”



Ông lão nhìn đứa con trai giận dữ của mình, khuyên nhủ: “Hàn Quân, cho dù con có ghét nó đi chăng nữa, nó vẫn là mẹ của Chiến Quốc Việt, con lại ngăn trở tình cảm mẹ con. Sao con không mở lòng, đế mẹ con chúng nó nhận nhau? Coi như là vì Chiến Quốc Việt. ”

Ra khỏi thư phòng của ông lão, tâm trạng của Chiến Quốc Việt đặc biệt phức tạp.

Lúc anh rời khỏi nhà ông bà thì đã muộn lắm rồi, Chiến Quốc Việt một tay bế bé Tùng trong biệt thự đi ra, bé Tùng nhiệt tình từ giã biệt ông bà: “Tạm biệt ông, tạm biệt bà. Tạm biệt cô.”

Sau khi chào tạm biệt ông bà nội, bé Tùng ôm cố Bố. Bố khỏe thật đấy, dùng một tay cũng có thể dễ dàng ôm cậu. Bé Tùng rất thích cảm giác có bố. 



“Bố, con muốn ngồi lên cổi” Bé Tùng từng nhìn thấy những đứa trẻ khác ngồi trên cổ bố, rất hâm mộ, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội thể nghiệm một lần Gương mặt anh tuấn của Chiến Quốc Việt hơi nhíu lại: “Lạc Thanh Du dạy con?”

Bé Tùng gật đầu: ‘Vâng” Chiến Quốc Việt nghĩ đến thân thể nhỏ nhắn của cô, Chiến Quốc Việt năm tuổi ngồi trên cổ cô, thế cô ta không mệt rũ sao? Nhưng đâu biết, bé Tùng đã ngồi lên cổ mẹ từ rất lâu rồi “Lên đi” Chiến Quốc Việt đặt Bé Tùng trên mặt đất, cơ thể cao lớn ngồi xổm xuống, bé Tùng nhảy lên lưng anh, nhanh chóng quàng cố anh.

“Đi thôi!” Bé Tùng vui vẻ hoan hô.

Vào lúc đó, cậu thấy có bố thật tốt.

Trong lòng cậu thầm thề nhất định phải để người mẹ tốt nhất trên thế giới ở bên người bố tốt nhất trên thế giới, để họ trở thành những đứa trẻ hạnh phúc nhất trên thế giới   “Bố! Con muốn xin bố một chuyện…” Bé Tùng ôm đầu bố, bồng nhiên chuyển thành giọng nũng nịu.

“Nói” “Bố, bố sa thải Lạc Thanh Du, Lạc Thanh Du không có việc làm. Bố có thể tìm việc gì đó trong công ty bố cho cô ấy được không?” Bé Tùng suy tính nho nhỏ, mẹ đến công ty của bố làm việc, có thế có nhiều cơ hội gặp gỡ với bố hơn.

Mặt Chiến Hàn Quân lộ vẻ khó xử, anh không muốn liên quan gì đến Lạc Thanh Du.

Bé Tùng lại thăng cấp làm nũng, nói: “Bố, làm ơn đi mà, Lạc Thanh Du đã giúp con rất nhiều, cô ấy đối với con rất tốt. Nếu con không giúp cô ấy, trong lòng con sẽ áy náy lắm.” 

Chiến Hàn Quân không có sức để chống lại aegyo của con trai mình: “Ừm, bố có thể tìm việc cho con bé, nhưng con bé không thể đến làm việc trong công ty của bố” “tại sao?” “Trình độ học vấn của cô ta không cao, thiếu kinh nghiệm làm việc. Á Châu không tuyển dụng những người không và thiếu kinh nghiệm” Chiến Hàn Quân nói.

Bé Tùng cãi lại: “Bố sai rồi. Trình độ học vấn của Lạc Thanh Du rất cao. Cô ấy là sinh viên xuất sắc của học viện Thăng Long, thứ gì cũng biết”

----------------------------



   

error: Alert: Content is protected !!