$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Một thai 6 tiểu bảo bảo – Tổng tài daddy bị tra tấn (Tác giả: Châu Lan) – Chương 58

Chương 58: “Cứu... Tôi...

Bàn tay đang chống trên sàn nhà của Đào Anh Thy siết chặt lại, mặt càng thêm trắng bệch, cô ép mình dùng giọng bình tĩnh nói: “Xin lỗi, tôi không cố ý gạt anh. Sau khi tôi tới thủ đô mới biết mẹ tôi cũng ở đây, còn gả vào nhà họ Tư, hơn nữa... Tôi biết anh đã cảt đứt quan hệ với nhà họ Tư, nên mới muốn từ chức, nhưng anh không cho tôi đi...

Tư Hải Minh quay mặt lại, cặp mắt đen hung ác nhìn cô: “Cô muốn tôi cởi giúp cô?”

Đào Anh Thy còn muốn cố gắng giải thích: “Mẹ tôi không giống như anh nghĩ, những lời đồn đại kia đều là giả, anh hiểu lầm rồi!"



Khắp người Tư Hải Minh đầy vẻ hung ác, anh ném thuốc lá, đứng dậy.

Đào Anh Thy sợ hãi, vội vã đứng lên, chạy về phía cửa...

“A!“ Tốc độ của Đào Anh Thy không thể nhanh hơn Từ Hải Minh được, dù lúc bắt đầu cô có chiếm ưu thế đi chăng nữa.

Cô bị Tư Hải Minh bắt lại, đè lên cửa.



“A!” Sau lưng Đào Anh Thy bị đụng đau, nội tạng đều như bị chấn động, cau mày cố nhịn nói: “Đừng như vậy mà...”

“Cô muốn chết, vậy để tôi tác thành cho cô” Tư Hải Minh lạnh lẽo nói.

Cơ thể Đào Anh Thy run rấy, cố gảng đấy anh ra, nhưng sức của Tư Hải Minh lớn hơn cô rất nhiều, cô không làm gì được.

Cô là người vô tội, không phải sao?

“Tại sao anh lại trách tôi? Tôi làm gì sao chứ? Ba mẹ tôi li hôn từ lúc tôi còn nhỏ, không ai cần tôi, là bà nội nuôi tôi. Mười mấy năm sau mới gặp lại mẹ, tôi cũng không được lợi lộc gì, sao tôi phải chịu trừng phạt chứ? Dựa vào cái gì?” Đào Anh Thy tức giận nói.

“Không được lợi lộc gì? Không phải người đàn bà đê tiện kia đã mua quần áo cho cô, đưa thẻ ngân hàng cho cô sao? Sao vậy? Giả vờ ngây thơ trước mặt tôi sao? Vì ít tiền quá hay sao? Hả?” Tư Hải Minh bóp cảm cô: “Thích nhà họ Tư như vậy, hay là gọi một tiếng anh cả nghe thử?”

Đào Anh Thy đau khổ nhíu mày lại nước mắt doanh tròng, giống như thể chỉ cần Tư Hải Minh dùng sức hơn chút nữa, xương cảm cô sẽ bị bóp vỡ.

“Anh... Anh buông ra!" Một tay Đào Anh Thy đẩy ngực Tư Hải Minh ra, nhưng đẩy không nổi. Cái tay còn lại túm lấy tay Tư Hải Minh, muốn anh buông cằm mình ra, nhưng căn bản chỉ là phí sức, trái lại còn bị bị cơ bắp cuồn cuộn nối lên trên tay dọa cho giật mình.




Tư Hải Minh độc ác nhìn cô, giơ tay lên, mạnh mẽ xé cổ áo của cô.

“A!”

Cổ áo chữ A bị anh kéo hư vậy, gần như lộ hết ngực, đường cong xinh đẹp lộ ra.

"Đừng mài Anh buông rat” Đào Anh Thy lập tức dùng tay ôm lấy ngực mình, run lấy bấy: “Tại sao phải đối xử với tôi như vậy chứ? Tôi có lỗi gì chứ? Rõ ràng là anh có vấn đề! Ai cần mấy đồng tiền thối của anh chứ...” Đào Anh Thy vô cùng tức giận mà phản kháng.

“Tự tìm chết!” Đột nhiên Tư Hải Minh buông cằm cô ra, giơ nắm đấm lên, hướng về phía gương mặt tái nhợt của Đào Anh Thy.

“A!" Đào Anh Thy sợ hãi kêu to, ôm lấy đầu mình.

“Rầm" tiếng nắm đấm đập và cửa vang lên bên tai Đào Anh Thy, tiếng vang muốn chọc thủng màng nhĩ của cô, trái tim cô. Trong giây phút đó, cô muốn ngừng thở, sự sợ hãi chiếm cứ từng tế bào trong cơ thể của cô. 

Cô run rẩy mở mắt ra, hơi thở lập tức trở nên dồn dập, ngực khó chịu, mặt trằng bệch như bị rút hết máu.

“Lặp lại lần nữa cho tôi!” Giọng điệu hung ác của Tư Hải Minh vang lên bên tai.

Đào Anh Thy không có cách nào nói chuyện, cô thấy khó thở, rõ ràng có gì đó không đúng.

Tư Hải Minh híp mắt lại: “Đừng có diễn trước mặt tôi.”

Đào Anh Thy yếu ớt lắc đầu, cơ thể trượt xuống, ngồi dưới đất, che ngực, thống khổ thở dốc.

Tư Hải Minh đứng trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống: “Cô bị hen suyễn?”

Đào Anh Thy nhắm mắt, sức lực cả người đều dùng để hít thở nhưng vẫn rất khó thở, cô đưa tay túm lấy ống quần Tư Hải Minh, khó khăn phun ra hai chữ đầy bi ai: “Cứu... Tôi..."

-------------------