$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Một thai 6 tiểu bảo bảo – Tổng tài daddy bị tra tấn (Tác giả: Châu Lan) – Chương 1308

Chương 1308: Chạy trối chết

Cuộc sống là như vậy đấy! Có đôi khi chỉ một quyết định thôi đã có thể thay đổi cuộc đời của một người, khiến họ không có đường quay lại, chỉ có thể đi mãi xuống dưới.

Kỳ lạ là, bây giờ cô nghĩ lại chuyện tự thiêu trước đây, loại hận ý và cảm giác đau khổ này đã bình tĩnh hơn rất nhiều...

Lúc cô đang uể oải tròn mắt thất thần thì cửa bị mở ra và chấm dứt chuyện đó.



Để Anh Thy tỉnh táo lại, cô không nhúc nhích, tiếp đó giường sau lưng cô hơi rung, lồng ngực chắc chắn áp vào lưng cô.

Để Anh Thy tức giận muốn bốc hỏa, cô vừa động đã bị anh giữ chặt, cả người cô nằm trong lòng anh.

“Tư Hải Minh!”

“Có phải em không ngủ được hay không? Anh cũng không ngủ được, hai người mới có thể ngủ được.



Cặp mày thanh lệ của Để Anh Thy nhíu lại, người này lại đang nói cái lý luận kỳ quái gì vậy? Bây giờ mình không ngủ được thì đợi lát nữa mình sẽ ngủ thôi! Anh không ngủ được thì có liên quan gì đến tôi chứ!

“Tư Hải Minh, anh đã nói.”

“Anh rất buồn ngủ, em đừng ồn ào nữa”

“...” Để Anh Thy nghiến răng, không phải anh bảo không ngủ được hay sao? Sao nhanh vậy đã buồn ngủ rồi? Cô tức giận giãy giụa nhưng không cựa quậy nổi. Cô có cảm giác mình sắp tức nổ phổi đến nơi rồi, buồn ngủ gì mà còn khỏe thể chứ!

“Em mà còn động đậy nữa thì anh sẽ lột hết quần áo em ra đấy” Tư Hải Minh ngang ngược ôm lấy cô, giọng nói đầy uy hiếp.

“Tư Hải Minh, anh ngoài uy hiếp tôi ra thì còn biết làm gì hả?”

“Không có nữa” Một giây ghi nhớ.

"..” Mặt của Để Anh Thy cũng đỏ lên vì tức giận.

Tư Hải Minh vùi mặt mình vào cổ cô, ngửi hương thơm ngọt ngào của cô.

Thật sự ngoài chuyện uy hiếp cô ra thì Tư Hải Minh cũng không có cách nào nữa...

Chớp mắt anh giống như một con thú nhỏ bị thương thì thầm nói nhỏ bên tại cô: “Cho anh ngủ một lát thôi được không? Hả?”

Cơ thể Để Anh Thy bỗng nhiên xụi lơ xuống, mắt cô yên lặng nhìn vào một điểm trên cửa sổ.

Một giây trước còn uy hiếp cô, bây giờ lại dùng cái dáng vẻ đáng thương như thế này cho ai xem chứ!

Dúng cứng đối cứng không phản kháng được, cô không phản kháng được chưa?

Thế nhưng cho dù thế nào cũng đừng có để cho chân của cổ động đậy được, nếu không có chắc chắn sẽ một phát đạp anh bay xuống!

Tư Hải Minh thật sự chỉ ôm Đế Anh Thy như vậy đi ngủ, buổi tối ngủ rất ngon. Cả một đêm không buông người trong ngực ra, thậm chí còn trong tình trạng ôm rất chặt. Cho nên buổi sáng Để Anh Thy cảm thấy toàn thân mình rất mệt, giống như đã làm vận động vậy.

Mặc dù trên giường chỉ có một mình cô nằm nhưng tình trạng cơ thể chắc chắn là do Tư Hải Minh!

Cô hối hận muốn chết! Sao đang yên đang lành lại đồng ý cho Tư Hải Minh ngủ trên giường chứ?

Vừa bất đắc dĩ, không đồng ý thì giống như mình có thể làm chủ ấy!

Cửa sổ bên trên hơi mở ra, Đế Anh Thy quay sang cầm lấy điện thoại di động trên tủ đầu giường, phát hiện đã sắp chín giờ rồi!

Không đúng, không phải cô đã đặt chuông báo thức rồi hay sao? Vừa nhìn thì đúng là đặt sáu giờ rưỡi nhưng cô không nghe thấy!

Vậy chắc chắn là Tư Hải Minh đã tắt chuông rồi!

Để Anh Thy ra phòng khách, đi qua hành lang, đi đến phòng khách, cô nhìn thấy Tư Hải Minh đúng lúc đang băng đĩa thức ăn ra.

Thấy cô đã tỉnh, Tư Hải Minh đặt đĩa thức ăn lên bàn: “Có thể ăn được rồi đây”

“Anh tắt báo thức của tôi à?”

“Nó ầmĩ quá”

Anh còn sợ ầm ỹ à? Tôi không để cho anh ngủ với tôi đâu!

Để Anh Thy tức giận.

Hơn nữa người này còn nói chỉ một lát thôi, cuối cùng là ngủ một đêm luôn!

“Anh đã đưa mấy đứa nhỏ đi rồi, anh cũng đã sắp xếp xong, em không có lý do gì để dậy sớm cả” Tư Hải Minh nói. Anh thấy Để Anh Thy đứng yên bất động ở đó thì nói: “Em lại đây”

Để Anh Thy định không đi đến, xoay người đi đến nhà vệ sinh.

Cô mở cửa, xoay về phía cửa chính thấp giọng nói một câu: “Qua cái rắm! Tôi muốn rửa mặt!”

Ngồi trước bàn ăn, Để Anh Thy uống cháo, bữa sáng phong phú kết hợp giữa trung quốc và phương tây, phong phú thỏa mãn.

Từ miệng đến dạ dày đều cảm thấy ấm áp.

“Mùi vị thế nào?” Tư Hải Minh hỏi cô.

Đế Anh Thy nghĩ thầm, anh hỏi cái này làm gì? Ăn không ngon thì tôi sẽ ăn sao?

Ai biết được sau khi ăn no, Tư Hải Minh nói: “Là anh làm đấy”



“..” Để Anh Thy ngẩn ngơ, trong miệng còn lưu lại hương vị bữa sáng. Nghi ngờ nghĩ trong đầu chuyện Tư Hải Minh có thể làm đồ ăn sáng. Cô đã được chứng kiến bản lĩnh bỏ muối lúc Tư Hải Minh ở Trân Châu, suýt nữa thì mặn chết người!

Tư Hải Minh vẫn không nhiều lời, sau khi nói một câu như vậy thì đứng dậy kéo ghế rời khỏi nhà ăn.

Trên bàn cơm sẽ có người giúp việc dọn dẹp.

“Anh kéo tôi đi đâu..” Tay Để Anh Thy bị bàn tay lạnh lẽo của Tư Hải Minh siết chặt không thoát được.

Tư Hải Minh giơ tay lên đẩy hai cánh cửa ra.

Rầm một tiếng, gần như đã đập lên ngực Để Anh Thy, khiến cho cả người cô bị rung động.

Chỉ thấy khắp bên ngoài sân thượng được bày đầy loại hoa hồng màu sắc khác nhau, còn có những loại cô không biết tên nữa.

Trên hàng rào, trên mặt đất đều có, trong không khí ngập tràn hương thơm. Trái tim Để Anh Thy ngay lập tức ngập tràn hoa, cũng chưa tỉnh táo lại.

Trong tường có lò sưởi, ty giải trí, bên cạnh có đặt micro, còn có ghế sopha thư giãn.

Ngày đầu tiên Để Anh Thy đã đến đây, nó cũng rất bình thường, nhưng hiện tại trăm phần trăm đã biến thành một vườn hoa trên không...

Tư Hải Minh lôi kéo cô đi đến, đứng trong vườn hoa, anh hỏi cô: “Em có thích không?”

Đế Anh Thy ổn định lại nội tâm bị kích động một hồi rung động, nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn sang một bên rồi nói: “Sân thượng đang yên đang lành sao anh lại biến nó thành như vậy?”

“Anh muốn ngồi ở đây nghỉ ngơi, có thể thoải mái hơn so với trong phòng khách một chút. Gần cảnh đêm hơn. Chỗ này cửa có thể khóa lại được, không thể vào từ bên ngoài” Tư Hải Minh nói.

Để Anh Thy thầm nghĩ, à, cái này ngược lại không tệ. Sau khi cô đi vào thì khóa luôn cửa chỗ này vào, Tư Hải Minh cũng đừng mong mà vào được.

“Chỉ mình anh có chìa khóa” Tư Hải Minh bổ sung thêm một câu.

“...” Để Anh Thy cảm thấy trước mặt anh toàn là những lời nói nhảm.

Nói tóm lại là làm phòng cho người khác sao?

Ở đây thì có thể là phòng của ai được chứ? Phòng của con trai anh sao?

“Rốt cuộc anh làm nó từ lúc nào vậy?” Để Anh Thy hỏi, tốc độ này cũng quá nhanh.

“Hôm đi tập đoàn Vương Tân đấy. Nói đúng hơn là ngày đầu đặt chân vào đây anh đã muốn làm vườn hoa cho em rồi, hai cái sân thượng này sẽ không bị lãng phí” Tư Hải Minh nói.

Đế Anh Thy biết ngày đó, cô không thể không nói tốc độ của anh cũng quá nhanh rồi!

“Tôi không thích!” Để Anh Thy nói xong, xoay người rời đi.

Cô còn chưa đi đến cửa, tiếng nhạc đã vang lên.

Khiến cho bước chân của cô dừng lại.

Để Anh Thy xoay người lại, nhìn thấy máy phát nhạc đang chạy, âm thanh khác hoàn toàn so với lúc phát bằng điện thoại. Lan tràn trong không khí, nhẹ nhàng gõ vào trái tim, biến ảo tuyệt vời.

Lúc cô hoàn hồn lại cơ thể Tư Hải Minh đã áp đến chỗ cô mang đến cảm giác áp bách, bóng tôi càng tôn thêm khuôn mặt nhỏ bé đang run sợ của cô.

“Anh Thy..” Đôi môi mỏng của Tư Hải Minh nhẹ nhàng phớt qua cái miệng nhỏ nhắn của cô, phẩy nhẹ như lông chim.

Để Anh Thy chỉ cảm thấy ngoài miệng hơi ngứa một chút, sau đó đã bị nuốt...

“Ưm..” Cô sợ đến sực tỉnh lại, dùng sức đẩy Tư Hải Minh ra, cơ thể lảo đảo lùi lại, sau đó xoay người chạy.

Để Anh Thy đau khổ ôm đầu, vùi khuôn mặt vào trong đầu gối.

Để Anh Thy, mày phải bình tĩnh lại một chút! Bình tĩnh...

-------------------------