$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Long thần tại đô (tác giả: Tuyết Bay Tháng Tám) – Chương 213

Chương 213: Mày muốn chết như thế nào?

Trên hành lang ở trước mặt cửa phòng của thành viên kim cương, một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da, dẫn theo mấy vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính đen bước nhanh về phía phòng xép của Đế Vương.

Mấy tên vệ sĩ của người đàn ông trung niên dẫn theo đều là cao thủ, mấy tên bảo vệ của quán Bar đều bị chế ngự rồi.

Sau khi đi đến cửa phòng của thành viên kim cương, mấy tên vệ sĩ đó liền xách mấy tên bảo vệ của quán Bar HGGRT như xách con chó chết ném trước cửa phòng của hội viên kim cương .

Mấy tên bảo vệ đó sớm đã bị đánh mặt mũi bầm dập rồi.

Lúc này bị ném xuống đất, ném bọn chúng từng người từng người nằm co quắp dưới đất, liên tục kêu la, tất cả đều mất đi sức chiến đấu, thậm trí đến đứng cũng đứng không nổi nữa.

Nhìn thấy mấy tên bảo vệ bị ném xuống đất, sắc mặt Lưu Long thay đổi lớn.

“Là cái tên nhãi nhép đó, ăn phải gan hùm tim báo sao? Dám ở khu vực thủ đô, ức hiếp bạn của Trần Quang tao.”

Cũng vào lúc này, một người thanh niên dẫn theo một đám đông tay chân, cùng với Cung Thiệu Đông, cũng đã đến cửa phòng của thành viên kim cương quán Bar HGGRT.

Người thanh niên này rất hung hăng, không coi ai ra gì.

Hắn ta chính là tên Trần Quang chủ tich tập đoàn Thịnh Quang, đúng vào mấy hôm trước, ở Tử Kim Sơn bị Diệp Phàm đập cho một trận.

“Chủ tịch Trần, ông cũng đến rồi à?”

Địa vị xã hội của Trần Quang ở thủ đô tương đối cao, chủ yếu là vì sau lưng hắn ta có người tu hành chống lưng, vì thế, cho dù là người đàn ông trung niên đến trước Trần Quang, sau khi nhìn thấy Trần Quang, sắc mặt không thể không thay đổi, vội vàng chủ động bước lên trước chào hỏi Trần Quang một tiếng.

“Tổng giám đốc Cung là bạn tôi, có người ức hiếp ông ấy, tôi đương nhiên phải đến.” Trần Quang nhìn người đàn ông trung niên một cái, cười cười và nói: “Gia chủ Khưu, con gái ông và tổng giám đốc Cung đã ở bên nhau rồi, thế mọi người đều là người một nhà, sau này, phải qua lại nhiều một chút, tập đoàn Thịnh Quang tôi không ít dự án, muốn hợp tác với Khưu gia các ông đó.”

“Được, được, được, nhất định!” Người đàn ông trung niên vui mừng, vội vàng gật gật đầu nói.

Ông ta tên Khưu Vấn Cơ, là bố của Khưu Mỹ Cúc, cũng chính là người chủ quản của Khưu gia ở thu đô hiện nay.

Lai lịch của Khưu gia ở thủ đô vững chắc, so với tập đoàn Thịnh Quang thì có mạnh hơn chứ không yếu hơn.

Nhưng Khưu gia không hề có sự chống lưng của người tu hành, đây là tâm bệnh lúc này của Khưu Vấn Cơ, từ lúc ông ta quản lý Khưu gia, thì bắt đầu nghĩ cách đi tìm người giúp đỡ kết nối với người tu hành, nhưng từ đầu đến cuối chưa hề thành công qua.

Vì điều này mà ông ta đồng ý cho Khưu Mỹ Cúc và Cung Thiệu Đông qua lại với nhau, chủ yếu chính là ông ta biết rõ quan hệ cá nhân của Cung Thiệu Đông và Trần Quang rất mật thiết.

Mà sau lưng Trần Quang có người tu hành ủng hộ, chuyện này, trong vòng tròn của xã hội thượng lưu ở thủ đô, là chuyện mà ai ai cũng biết.

Thế nên, Trần Quang mở lời hợp tác, khiến cho Khưu Vấn Cơ rất vui mừng!

Ông ta quản lý Khưu gia nhiều năm, dĩ nhiên không phải là nhân vật đơn giản gì, tâm cơ lòng dạ cực sâu hiểm.

Suy nghĩ của ông ta, chính là thông qua Trần Quang kết nối với manh mối của người tu hành, vì vậy, hi sinh đi hạnh phúc một đời của con gái mình, ông ta căn bản không để ý, cho dù tuổi tác của Cung Thiệu Đông và ông ta không kém nhau là mấy, Khưu Mỹ Cúc và Cung Thiệu Đông ở cùng nhau sẽ đem đến cho Khưu gia rất nhiều lời bàn tán xôn xao, ông ta cũng không quan tâm.

Bởi vì ông ta biết rõ, muốn Khưu gia mãi thịnh vượng không bị suy tàn, chỉ có một cách, đó chính là khiến cho Khưu gia nhận được sự ủng hộ của người tu hành.

Trần Quang và Khưu Vấn Cơ nói mấy câu, thì liền hỏi Cung Thiệu Đông bên cạnh: “Tổng giám đốc Cung, là kẻ nào ức hiệp ông thế, ông cứ nói với tôi, hôm nay tôi nhất định sẽ giúp ông trút nỗi tức giận này.”

Thế nhưng, không đợi Cung Thiệu Đông mở miệng, Lưu Long lại tranh trước một bước bước ra ngoài, lạnh lùng nói với Trần Quang và Khưu Vấn Cơ: “Trần Quang, gia chủ Khưu, các ông khẳng định muốn gây rối ở đây ư? Ông chủ tôi hai ngày nữa là về thủ đô rồi, đến lúc đó, các ông có thể chịu đựng nổi cơn thịnh nộ của ông chủ tôi?”

“Ông chủ mày là cái thá gì?” Khưu Vấn Cơ lạnh lùng nói.

Ông ta không hề biết ông chủ thật sự phía sau quán Bar HGGRT là ai, nhưng ông ta cảm thấy, giỏi lắm cũng là sau lưng có nhân vật nhỏ bé của thế gia lớn nhất ở thủ đô ủng hộ mà thôi.

Thế nên, để có thể tạo nên mối quan hệ tốt đẹp với Trần Quang, kết nối được manh mối của người tu hành, ông ta rất tích cực, thái độ lại càng mạnh mẽ.

Hai mắt Lưu Long nhíu lại, con ngươi lóe lên sự sắc lạnh, lạnh lùng nói với Khưu Vấn Cơ: “Gia chủ Khưu, dựa vào câu nói này của ông, Khưu gia các người, sợ là rất nhanh thôi thì phải gạch tên khỏi thủ đô rồi!”

“Haha, Khưu gia tao bị gạch tên khỏi thủ đô?” Khưu Vấn Cơ phá lên cười, ông ta nhìn Lưu Long, giống như nhìn tên ngốc vậy, lạnh lùng nói: “Thế thì hôm nay tao sẽ cho người chôn sống mày luôn.”

Nói xong, Khưu Vấn Cơ liền nói với mấy tên vệ sĩ ông ta đem tới: “Ra tay!”

Mấy tên vệ sĩ đó nghe thấy mệnh lệnh, lập tức xông lên trước, chuẩn bị bắt Lưu Long lại.

“Cái gì thế, các người xem tôi là không khí ư?”

Vào lúc này, Diệp Phàm mới lên tiếng.

Người có mặt ở đây đều ngạc nhiên, lần lượt bất giác nhìn về phía Diệp Phàm.

Mặc dù Diệp Phàm ở ngay sau lưng Lưu Long, nhưng vừa nãy, tất cả mọi người có mặt ở đây đều vô thức không chú ý đến Diệp Phàm, dường như Diệp Phàm này căn bản không tồn tại vậy.

Mãi đến khi Diệp Phàm lên tiếng, tất cả mọi người mới chú ý đến Diệp Phàm.

Nhìn thấy Diệp Phàm, nhóm người Khưu Vấn Cơ và Cung Thiệu Đông đều chỉ cau mày lại, nhưng biểu cảm lại không có gì thay đổi lắm.

Nhưng sắc mặt Trần Quang phút chốc lại trắng bạch như giấy, hắn ta có một loại cảm giác như rơi xuống hầm băng vậy, cả người giống như đông cứng lại, ngơ ngơ nhìn Diệp Phàm, nhất thời tư duy đều dừng lại rồi.

“Hắn, chính là hắn!” Cung Thiệu Đông chỉ vào Diệp Phàm nói: “Tôi và Mỹ Cúc, chính là bị hắn ta hại, ồ, đúng rồi, còn có cả bạn gái của hắn ta, chính là Đàm Ngọc Yến kẻ đối đầu chết tiệt của Mỹ Cúc.”

Khưu Vấn Cơ nhìn chằm chằm Diệp Phàm, hai mắt lóe lên sát ý hừng hực, lạnh lùng nói: “Tao chỉ hỏi một câu, mày muốn chết như thế nào?”

Mặc dù vì Khưu gia, ông ta có thể hi sinh hạnh phúc của Khưu Mỹ Cúc.

Nhưng ông ta chỉ có mình Khưu Mỹ Cúc là con gái, ông ta vẫn rất thương Khưu Mỹ Cúc.

Vì thế sau khi nhận được điện thoại của Khưu Mỹ Cúc, ông ta lập tức bỏ hết tất cả công việc chạy ngay đến quán Bar HGGRT.

Mà trước đó ở cửa quán Bar thấy khắp mặt Khưu Mỹ Cúc máu chảy đầm đìa, ông ta càng đau lòng muốn chết, vì thế, lúc này nhìn thấy kẻ đầu sỏ Diệp Phàm, ông ta lập tức thể hiện ý muốn giết Diệp Phàm.

“Haha!” Khóe miệng Diệp Phàm cong lên, khẽ cười, không nói gì.

“Hỏi mày đó? Giả vờ điếc phải không? Tao nói cho mày biết, hôm nay, vì Mỹ Cúc, tao sẽ giết chết mày!” Khưu Vấn Cơ vẫn chưa lên tiếng, Cung Thiệu Đông đã chỉ vào Diệp Phàm hung dữ chửi bới lớn tiếng.

Khưu Vấn Cơ và Trần Quang đều đến rồi, việc này khiến ông ta có sức mạnh rồi.

Bạt!

Lời của Cung Thiệu Đông mới chỉ vừa nói xong, bất ngờ không kịp đề phòng ăn phải một cái tát.

Hơn nữa, người đánh ông ta không phải là Diệp Phàm, mà là Trần Quang bên cạnh ông ta.

Trần Quang ra tay không chút niệm tình, cái tát đó dường như đã dùng hết sức lực của cả cơ thể hắn, đánh Cung Thiệu Đông một cái loạng choạng, liền ngã xuống đất, một nửa bên má chớp mắt đã sưng phù lên.

“Anh Quang, anh, sao anh lại đánh tôi chứ?”

Cung Thiệu Đông choáng rồi, vừa ôm mặt từ dưới đất đứng dậy, vừa hỏi Trần Quang, khắp mặt thể hiện sự không hiểu nổi và nghi hoặc.

——————-
   
Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Content is protected !!