$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Long tế (tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Lư Lai Phật Tổ) – Chương 442

Chương 442: Điều tra ra rồi
“Phải thì là phải, không phải thì là không phải, rất có thể là cái gì?”, giọng điệu bóng đen càng bất mãn hơn, Triệu Thiên Thu nói như vậy vậy đối phương tám, chín phần mười là Hóa Kình rồi.
Sau đó ông ta lại hơi bất mãn nhìn Triệu Thiên Thu một cái: “Tại sao đột nhiên lại lòi ra một Hóa Kình? Trước khi giết cậu chẳng lẽ không điều tra sao?”.
“Tôi sao có thể không điều tra được?”, trong giọng Triệu Thiên Thu tràn ngập buồn bực: “Trước khi giết cậu ta, tôi đã sai ba nhóm người đi điều tra thân phận thằng nhóc này, kết quả là lũ ngu đó đều điều tra được cái bên ngoài, không điều tra được sâu bên trong. Tôi vốn định đích thân điều tra, nhưng ai ngờ, con nhóc nhà họ Sở hôm ấy lại đi tìm cậu ta. Tôi lo cậu ta sẽ tiết lộ tin tức với nhà họ Sở, hoặc sẽ làm chứng cho nhà họ Sở, nên đã bảo Tôn Sở liên hệ một kiếm khách nước R quen biết nhiều năm trước, nhanh chóng trừ khử cậu ta. Nhưng không ngờ…”.
Nói đến đây, trên mặt Triệu Thiên Thu không nhịn được dâng lên vẻ hối hận, xét cho cùng thì việc này vẫn là ông ta nóng ruột quá, nếu ăn chắc mặc bền, đợi điều tra rõ ràng thân phận của Trần Phong rồi ra tay thì căn bản sẽ không xuất hiện cục diện bây giờ.
“Nhưng không ngờ cái gì?”, bóng đen cau mày hỏi, ông ta tò mò sau đó xảy ra chuyện gì, vì từ lời nói của Triệu Thiên Thu rõ ràng có thể nghe ra thân phận của Trần Phong không hề đơn giản.
“Thằng nhóc đó là người nhà họ Trần”, Triệu Thiên Thu thở dài nói.
“Nhà họ Trần?! Nhà họ Trần ở Yên Kinh?!”.
Bóng đen không nén nổi kinh ngạc, sự bàng hoàng trong mắt khiến con ngươi ông ta như muốn lồi ra.
“Đúng thế, là nhà họ Trần của Yên Kinh”, Triệu Thiên Thu hơi mệt mỏi nói, Hoa Hạ có hàng nghìn, hàng vạn nhà họ Trần, nhưng có thể khiến người có địa vị như bọn họ sợ hãi chỉ có nhà họ Trần ở Yên Kinh.
Nhà họ Trần – gia tộc từng có hai tông sư!
“Đồ ngu! Đúng là ngu hết sức! Sao cậu lại chọc vào nhà họ Trần? Chẳng lẽ cậu không biết nhà họ Trần với chúng ta mà nói có nghĩa là gì sao?!”, bóng đen tức giận gào thét, mắt đỏ ngầu.
Ngực ông ta phập phồng dữ dội, hiển nhiên là biểu hiện của việc tức giận vô cùng, trước đó nghe Triệu Thiên Thu chọc phải Hóa Kình, mặc dù ông ta cũng phẫn nộ, nhưng chưa đến mức đánh mất lí trí, nhưng lúc này, sau khi nghe thấy Hóa Kình mà Triệu Thiên Thu chọ là người nhà họ Trần thì ông ta đã mất hết phong độ rồi.
“Ông đừng nóng vội, ông nghe tôi nói đã”, Triệu Thiên Thu cau mày: “Thằng nhóc đó đúng là người nhà họ Trần, nhưng quan hệ của cậu ta và nhà họ Trần không như ông nghĩ”.
“Là sao?”, bóng đen hơi kinh ngạc nhìn Triệu Thiên Thu một cái.
“Cậu ta là con riêng, cậu ta không được coi trọng ở nhà họ Trần, giờ nhà họ Trần có nhiều người muốn cậu ta chết lắm”, Triệu Thiên Thu trầm giọng nói, nếu Trần Phong ở nhà họ Trần được coi trọng, là người nhà họ Trần thực thụ thì lần này tông chủ Kim Giáp Tông là ông ta sẽ phải chết cùng Tôn Sở rồi.
Chỉ có như vậy mới có thể dập lửa giận của nhà họ Trần.
Đáng tiếc Trần Phong không phải, Trần Phong chỉ là một đứa con riêng, hơn nữa cậu ta còn đắc tội hơn nửa người trong nhà họ Trần, nội bộ nhà họ Trần bây giờ, người mong Trần Phong không hề ít.
Lần này Liên minh chiến đấu bỏ qua cho Kim Giáp Tông dễ dàng như vậy, cũng có liên quan đến người nào đó của nhà họ Trần âm thầm giúp sức.
Sau khi nghe Triệu Thiên Thu nói hết đầu đuôi sự việc, bóng đen mới thở phào.
Ông ta không ngờ, sự việc lại phức tạp, rắc rối đến vậy.
Cứ tưởng chỉ là muốn giết công chúa nhỏ của nhà họ Sở thôi, thế mà vô tình lại kéo cả quái vật khổng lồ như nhà họ Trần vào.
“Phía nhà họ Trần tạm thời chưa tỏ vẻ gì, nhưng từ tình hình hiện tại có thể thấy, họ hiển nhiên là không định nhúng tay vào việc này, thậm chí còn hơi ủng hộ chúng ta đấu với Trần Phong”, Triệu Thiên Thu tiếp tục nói.
“Hừ, nghĩ hay lắm!”, bóng đen hừ một tiếng: “Cậu nói Trần Phong kia không được nhà họ Trần coi trọng, còn có thù oán với nhà họ Trần, nhà họ Trần có nhiều người muốn cậu ta chết vậy, nhưng đến giờ cậu ta vẫn chưa chết. Việc này chứng tỏ, phía sau cậu ta chắc chắn có người bảo vệ, hơn nữa thế lực trong nội bộ nhà họ Trần của người bảo vệ cậu ta còn rất lớn, thậm chí đã đến mức những người khác không dám có ý kiến”.
“Đúng thế, từ việc người nhà họ Trần muốn mượn tay chúng ta giết Trần Phong có thể thấy được”, Triệu Thiên Thu gật đầu.
“Hừ, muốn lợi dụng chúng ta, một số người giỏi tính kế thật”, bóng đen hừ một tiếng, sau đó ông ta lại nhìn Triệu Thiên Thu một cái, trầm giọng dặn dò: “Sau này đừng đi chọc Trần Phong kia nữa, thế lực nội bộ nhà họ Trần quá phức tạp, không cẩn thận cái là chúng ta sẽ gặp tai họa ngập đầu”.
“Tôi hiểu”.
“Đúng rồi, Liên minh chiến đấu nói sao?”, bóng đen hỏi.
“Phía Liên minh chiến đấu… quyết định của họ là phế bỏ hết tu vi của Tôn Sở, đồng thời trục xuất Tôn Sở ra nước ngoài”, giọng điệu Triệu Thiên Thu hơi nặng nề, phải nói là quyết định này khiến Kim Giáp Tông chịu tổn thất hơi lớn, đại sư võ học của Kim Giáp Tông đã được biết tổng cộng là bốn người.
Tôn Sở có quan hệ tốt nhất với ông ta, hơn nữa còn là người mạnh nhất sau ông ta.
Giờ Tôn Sở bị phế rồi, quyền kiểm soát của ông ta với Kim Giáp Tông sẽ yếu hơn trước một nửa.
“Sắp xếp cho người nhà cậu ta đi, đừng khiến cậu ta chạnh lòng”, bóng đen thở dài, thực ra Tôn Sở hoàn toàn có thể không bị phế, chỉ cần Triệu Thiên Thu làm việc cẩn trọng hơn, không sử dụng kiếm khách nước R thì Kim Giáp Tông cũng sẽ không gánh tội danh cấu kết với nước R.
Nhưng giờ nói những việc này cũng hơi mất bò mới lo làm chuồng, hôm ấy Triệu Thiên Thu sử dụng kiếm khách nước R cũng là vì giải quyết gọn gàng sạch sẽ việc này, tránh bị người ta liên tưởng đến Kim Giáp Tông, nhưng ai có thể ngờ, kiếm khách nước R lại làm hỏng việc chứ?
“Hành tung của người đó có điều tra được không?”, bóng đen thuận miệng hỏi.
“Điều tra được rồi”, Triệu Thiên Thu trầm giọng nói.
“Ông ấy đã đi đâu?”, sắc mặt bóng đen trở nên nghiêm túc.
“Thương Châu!”, Triệu Thiên Thu chậm rãi nhả ra hai chữ.
“Mười chín năm trước, người đó đã đến Thương Châu một lần, lúc đó ông ấy ở Thương Châu hơn một tháng. Mười năm trước, người đó lại đến Thương Châu một lần, lần này, ông ấy ở Thương Châu năm ngày. Sau đó nữa thì người đó đã biến mất một cách bí ẩn, đến nay không ai biết ông ấy đã đi đâu”.
“Nguồn tin đáng tin cậy không?”, bóng đen bình tĩnh hỏi.
“Đáng tin, người cung cấp thông tin cho tôi là một trưởng lão ở bộ phận giám sát của Liên minh võ sĩ”.
“Tra! Nhanh chóng điều tra! Nhanh chóng tra rõ người đó đã tiếp xúc với ai ở Thương Châu! Kế hoạch của chúng ta có thành công hay không đều phụ thuộc vào việc này”, vẻ mặt bóng đen hơi hưng phấn, ở đây đợi năm năm rồi, cuối cùng cũng đợi được tin tức ông ta muốn.
Một khi điều tra ra được đường lui mà người đó để lại thì thiên hạ rộng lớn này, ông ta có thể đi bất cứ đâu!
“Tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp người đi điều tra”, Triệu Thiên Thu gật đầu.
“Đừng sắp xếp ai hết, cậu đích thân đi điều tra! Việc quan trọng như vậy, ngoài cậu ra thì tôi không yên tâm ai hết”, bóng đen lạnh lùng nói.
“Được rồi, vậy tôi sẽ đích thân đi làm”, Triệu Thiên Thu hơi bất đắc dĩ, bảo ông ta – đường đường là một đại sư võ học làm việc vặt vãnh cũng chỉ có người trước mặt này mới làm được.
——————–
   

error: Content is protected !!