$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Long tế (tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Lư Lai Phật Tổ) – Chương 277

Chương 277: Hoắc Hồng Nhan kiêu kì

Mang về đây, đương nhiên là không phải Hoắc
Thanh Tùng muốn ăn, mà là vì muốn cho Hoắc Hồng
Nhan nếm thử.

Hoắc Hồng Nhan là đại tiểu thư nhà họ Hoắc, dù
có muốn sao trên trời thì họ cũng phải nghĩ cách hái
xuống.

Hiển nhiên, Hoắc Hồng Nhan lúc này rất muốn ăn
thỏ nướng trong tay Trần Phong.

Nhưng cô ta lại không thể tự mở lời, vì sẽ mất giá.

Chỉ có thể để Hoắc Thanh Tùng nói.

Còn về việc Hoàng Phi Hạo có mâu thuẫn với Trần
Phong, đi qua đó sẽ bị Trần Phong sỉ nhục, thì những
việc này không nằm trong phạm vi suy nghĩ của Hoắc
Thanh Tùng.

Vì trong mắt người nhà họ Hoắc, địa vị của Hoàng
Phi Hạo không khác gì chó.

Đừng thấy Hoàng Phi Hạo là võ sĩ Ám Kình mà

nhầm, thân phận của hắn dù sao cũng rành rành ra
đó, thành viên bang hội ở nước ngoài, trêu chọc
nghìn vạn kẻ thù, hơn nữa còn là kẻ phản bội sư môn.

Hai thân phận này, dù là cái nào cũng không vẻ
vang, gần như là đóng chặt Hoàng Phi Hạo lên một
cái cột sỉ nhục, dù Hoàng Phi Hạo đi đến đâu thì cũng
sẽ không được người ta tôn trọng.

Nếu không phải nhà họ Hoắc dạo này rối ren,
thiếu nhân lực thì ông ta căn bản sẽ không cho
Hoàng Phi Hạo bước vào cổng nhà họ Hoắc.

“Anh… anh Hoắc, tôi và sư đệ tôi không hợp
nhau…”

Hoàng Phi Hạo cười gượng, lúc này hắn bị cảm
giác nhục nhã chưa bao giờ có bao trùm, mặc dù đã
đoán trước được, người nhà họ Hoắc không coi trọng
gì hắn, nhưng hắn vẫn không ngờ, người nhà họ Hoắc
đã đến mức không coi hắn là người thế này, thế mà
lại vì một con thỏ nướng, nên bảo hắn đi cúi đầu với
kẻ địch của hắn.

“Cậu không muốn đi?” Giọng Hoắc Thanh Tùng
dần lạnh đi, khiến không khí cũng u ám hơn.

Hoàng Phi Hạo rùng mình, vội vàng đứng dậy:

“Tôi đi, tôi đi.”

Hắn lê từng bước về phía Trần Trạch Lý, răng
cũng sắp bị hắn nghiến nát rồi.

Hoàng Phi Hạo đến, nhóm Trần Phong đều hơi
bất ngờ.

Đặc biệt là Trần Phong, nhìn dáng vẻ tức tối hôm
qua của Hoắc Thanh Tùng, anh còn tưởng Hoàng Phi
Hạo rất được coi trọng ở nhà họ Hoắc, nhưng bây giờ
mới thấy Hoàng Phi Hạo chỉ là một con chó ở nhà họ
Hoắc thôi.

“Cho tôi thỏ nướng!”

Hoàng Phi Hạo nghiến răng nghiến lợi nói, nỗi hận
với Trần Phong trong lòng đã lên đến một tầm cao
mới, đều tại Trần Phong nhiều chuyện, nếu không có
Trần Phong thì hắn căn bản sẽ không mất mặt thế
này.

“Anh nói cho thì cho à?”

Trần Trạch Lý mỉa mai, chẳng coi Hoàng Phi Hạo
ra gì.

Hoàng Phi Hạo nghiến răng ken két, hắn rất muốn
động thủ, giết chết bốn anh em họ Trần và Trần
Phong ngay tại chỗ, nhưng nhà họ Hoắc tất nhiên sẽ

không đồng ý cho hắn giết người ở đây.

“A Lý, nể tình tôi và cậu ngày xưa là anh em đồng
môn…” Hoàng Phi Hạo hạ giọng, nhưng Trần Trạch Lý
không hề nể tình.

Không đợi Hoàng Phi Hạo nói xong, hắn đã cười
khẩy ngắt lời: “Giờ nhớ ra chúng ta là anh em đồng
môn rồi?”

“Lúc anh phản bội sư phụ, bán tin tức về sen đá
cho nhà họ Hoắc sao không nhớ ra chúng ta là anh
em đồng môn?”

“Lúc anh đánh anh em, muốn cho bốn chúng tôi
đổ máu tại chỗ, sao không nhớ ra chúng ta là anh em
đồng môn?”

Trần Trạch Lý liên tục chất vấn hai câu, ngay lập
tức khiến Hoàng Phi Hạo á khẩu.

Trần Trạch Lý lại cười khẩy: “Anh muốn con thỏ
nướng này? Được thôi.”

“Nhặt con vịt quay lúc nãy anh vứt trên đất lên!”

Sắc mặt Hoàng Phi Hạo lúc xanh lúc đỏ, hắn
không ngờ, màn trả thù đến sớm vậy.

Hít sâu một hơi, hắn từ từ ngồi xuống, nhặt con

vịt quay dính đầy bụi băm lên.

Mặt Trần Trạch Lý lạnh tanh: “Ăn đi.”

“Trần Trạch Lý!” Hoàng Phi Hạo ngay lập tức nổi
giận, lửa giận trong mắt bốc cháy ngùn ngụt: “Cậu
đừng có ép người quá đáng!”

“Tôi cứ ép người quá đáng đó, anh làm gì được
tôi?” Trần Trạch Lý không hề sợ hãi, đấu chọi gay gắt.

Hoàng Phi Hạo siết nắm đấm kêu răng rắc, sát ý
trong mắt không ngừng lan tỏa.

Nhưng cuối cùng, hắn vẫn buông lỏng nắm đấm,
mặt không cảm xúc cắn vịt quay dính đầy bùn đất.

Trần Trạch Lý mỉm cười, đưa thỏ nướng đến trước
mặt Hoàng Phi Hạo, mỉa mai: “Hoàng sư huynh đúng
là co được giãn được.”

Hoàng Phi Hạo không nói gì, lạnh lùng nhìn Trần
Trạch Lý một cái, nhận thỏ nướng, quay người đi
luôn.

Về đến nơi cắm trại của nhà họ Hoắc, Hoàng Phi
Hạo lại đổi thành vẻ mặt tươi cười: “Anh Hoắc, tôi lấy
thỏ nướng về rồi.”

“Coi như cậu biết điều.” Hoắc Thanh Tùng hừ một

tiếng, nhận thỏ nướng trong tay Hoàng Phi Hạo, đến
bên cạnh Hoắc Hồng Nhan.

“Cô chủ, cô thử xem.” Hoắc Thanh Tùng đưa thỏ
nướng đến trước mặt Hoắc Hồng Nhan bằng hai tay.

Hoắc Hồng Nhan lạnh nhạt liếc thỏ nướng trong
tay Hoắc Thanh Tùng một cái, có vẻ không bị dụ.

Hoắc Thanh Tùng cười mỉm chỉ tiếp tục nói: “Cô
chủ, thỏ nướng này là bọn họ chủ động đưa qua.”

“Vậy được, cô đây đành miễn cưỡng nếm thử
vậy.” Hoắc Hồng Nhan lúc này mới giơ tay ra, xé một
miếng thịt thỏ nhỏ, nhét vào miệng, nhẹ nhàng nhai.

Chất thịt mềm mịn, tươi ngon, thơm phức lan tỏa.

Trên gương mặt xinh đẹp của Hoắc Hồng Nhan
bỗng chốc lộ vẻ hưởng thụ.

Nhưng không lâu sau, cô ta đã cố ép cảm giác
sung sướng đó lại.

Lạnh nhạt nói: “Chú Hoắc, các chú cũng nếm thử
đi, thịt thỏ này khá được đó.”

Hoắc Thanh Tùng cố nhịn cười, vội vàng lắc đầu:
“Thôi khỏi cô chủ, chúng tôi ăn no rồi.”

“Được rồi.” Hoắc Hồng Nhan thở dài, hơi khó xử

nhận thỏ nướng từ tay Hoắc Thanh Tùng…

Mười phút sau, Hoắc Hồng Nhan thỏa mãn đứng
dậy, không nhịn được nhìn Trần Phong một cái, so với
vẻ khinh miệt và coi thường lúc đầu, thì trong ánh
mắt nhìn Trần Phong của cô ta lúc này có thêm chút
dò xét.

Nhưng cũng chỉ là dò xét thôi.

Còn cách cả ngàn vạn dặm mới được cô ta coi
trọng.

“Đi thôi.” Hoắc Hồng Nhan dứt khoát vỗ tay, nhóm
người lại đứng dậy.

Trần Phong dập lửa, bốn anh em họ Trần thì chôn
đồ thừa và rác xuống đất, năm người lại đi theo nhóm
Hoắc Hồng Nhan.

Sắp đến chạng vạng, cuối cùng mọi người cũng
đến được núi Ngọc ở dưới vách núi.

Nước suối chảy róc rách từ trên cao xuống, tiếng
nước ào ào vui tai như tiếng thần tiên.

Trong không khí còn tràn ngập mùi thơm ngọt,
ẩm ướt.

So với đỉnh núi, nhiệt độ ở dưới vách lại thấp hơn

nhiều, đã xuống âm độ, mọi người có thể cảm nhận
rõ ràng cái rét căm căm.

“Cậu Trần, sen đá ở dưới suối Ngọc.” Trần Trạch
Văn chỉ đáy suối Ngọc, nước tụ lại ở đó, nước chảy
siết, sâu không thấy đáy.

Trông có cảm giác u tối.

Trần Phong cau mày, không biết tại sao, anh cứ
cảm nhận được một cảm giác nguy hiểm như có như
không từ đáy nước.

“Trạch Văn, Hoàng Lão Tam có nói với anh, đáy
suối có thứ gì khác không?” Trần Phong hỏi.

Trần Trạch Văn hơi ngạc nhiên, lắc đầu: “Không,
sư phụ nói đáy suối chỉ có ba gốc sen đá.”

Trần Phong cau chặt mày hơn, anh cứ cảm thấy
trong nước này có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm
mình, sau khi đến đây, anh đã có cảm giác này.

“Cậu Trần, chúng ta có cần nhanh chóng xuống
đó không?”

Trần Trạch Văn hỏi, lính đánh thuê nhà họ Hoắc
đã lấy ra thiết bị lặn chuyên nghiệp, bắt đầu chuẩn bị
xuống nước, nếu bên mình còn không làm gì thì e là
sẽ bị nhà họ Hoắc đoạt trước mất.

———————

   

error: Content is protected !!