$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi (tác giả: Đại Dương) – Chương 37

 Chương 37: Bản tính của Vương Hi

“Hàn đại thiếu gia, tên tiểu tử này lại dám lừa mất một trăm triệu của anh, ném hắn ta từ trên đỉnh lầu xuống là còn hời cho hắn rồi. Trước tiên nên đánh cho hắn một trận tơi bời, đánh cho hắn sống không bằng chết, tiếp đó ném hắn từ trên lầu xuống.” Người đàn ông mặt sẹo bước ra lạnh lùng nói.

Người đàn ông mặt sẹo tên Lâm Hổ, là dân xã hội có tiếng của thành phố Minh Hải, dưới trướng có mấy trăm tên tay chân, vẫn luôn làm việc cho Hàn Thiếu Kiệt.

Cho dù là Hàn Thiếu Kiệt, hay là Lâm Hổ, bọn họ đều không phải là thiện nam tín nữ.

“Đầu tiên đánh gãy tay chân của hắn ta, sau đó ném từ trên lầu xuống.” Hàn Thiếu Kiệt trong lòng ngùn ngụt lửa giận, lúc này hắn nhìn Vương Hi một cái thôi cũng đã thấy phiền, nên dứt khoát nhắm chặt mắt lại.

Suốt dọc đường Vương Hi bị bọn chúng đánh không nhẹ, trên mặt có mấy vết bầm, trên người cũng có không ít vết bầm.

Khi Lâm Hổ nháy mắt với mấy tên đàn em, bọn đàn em của hắn lập tức nhấc mấy đồ như thanh thép, dao rựa, chửi thề một câu rồi rảo bước tới chỗ Vương Hi.

Vương Hi lạnh lùng nhìn bọn họ.

“Đcm nó!” Tên đàn em đầu tiên đi tới trước mặt Vương Hi, nhấc thanh gậy thép lên nhằm người Vương Hi mà đánh.

Vương Hi không nói gì, dùng sức đạp trúng đầu gối của tên đàn em kia, khiến hắn khuỵu xuống, tiếp đó đạp trúng cằm hắn, khiến hắn bay ra ngoài.

Lại có tên đàn em nhấc dao rựa chém về phía Vương Hi, Vương Hi đạp chân một phát liền đạp trúng bụng hắn, khiến tên này bị đạp ra ngoài.

Tiếp đó lại có tên đàn em xông về phía Vương Hi, Vương Hi hai quyền ba cước liền giải quyết mấy tên đó. Nhưng đám tay chân mà Lâm Hổ dẫn đến hôm nay không ít, tổng cộng có mấy chục người. Cho dù Vương Hi có giỏi đánh đấm, nhưng thể lực và tay chân của anh cũng có hạn. Hai quyền xác định địch không nổi bốn tay, nhất là tên béo dưới trướng Lâm Hổ, tên này béo đến kì lạ, ước chừng phải gần hai trăm cân.

Hắn không dùng bất cứ vũ khí nào, lúc Vương Hi vừa mới đánh ngã một tên, tên béo này hét to một tiếng liền dùng thân hình ục ịch của mình đâm về phía Vương Hi, đâm sầm thật mạnh khiến cho Vương Hi bay ra ngoài.

“Đừng có đánh nữa!” Vương Hi đột nhiên hét lớn một tiếng, nhanh chóng chạy về phía bên rìa của sân thượng.

Cả người anh đứng bên rìa của sân thượng, dưới chân là người đi đường nhỏ như kiến và xe cộ như đồ chơi. Lúc này là khoảng hơn tám giờ tối, người xe đông đúc, chính là thời gian bắt đầu của cuộc sống về đêm.

“Hàn đại thiếu gia, tên tiểu tử này muốn tự sát.” Hai mắt Lâm Hổ sáng lên.

“Tôi mong anh ta chết luôn đi.” Hàn Thiếu Kiệt từ từ mở hai mắt, nghiến chặt răng nói.

“Cậu cho rằng tôi chết rồi, sẽ có lợi gì cho các cậu sao?” Vương Hi phát ra tiếng cười khẩy.

“Mày dám lừa tiền của tao, bỡn cợt đứa thông minh như tao đến mức thảm hại thế này, lẽ nào mày không chết còn có tác dụng gì khác à?” Hàn Thiếu Kiệt cười khẩy.

“Cậu thật sự rất thông minh?” Vương Hi cũng cười khẩy.

“Mày đã sắp chết rồi, còn dám đối đầu với tao. Cũng đúng, mắt mày mù, nhưng mồm mày còn lợi hại lắm. Cũng chính vì cái mồm dẻo của mày, lừa được người anh minh như tao. Trừ cái dẻo mồm ra, mày cũng chẳng có ưu điểm gì khác.” Hàn Thiếu Kiệt cười, sắc mặt trắng bệch.

“Ha ha.” Vương Hi phát ra tiếng cười lạnh lùng, nhìn thấy khoảng sâu hun hút phía dưới chân, nhảy nhẹ một phát, ngồi lên trên bờ tường của sân thượng.

“Mẹ kiếp!” Lâm Hổ bị động tác này của Vương Hi làm cho kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Động tác vừa rồi của Vương Hi rất nguy hiểm, nếu như không cẩn thận, rất có thể rơi xuống tan xương nát thịt.

Vương Hi chầm chậm đốt một điếu thuốc, ngẩn người nhìn khoảng sáng dưới chân.

“Hàn đại thiếu gia, cậu thực sự rất thông minh, bởi vì cậu biết hợp tác với tôi. Nhưng trong mắt tôi cậu vẫn rất ngu xuẩn, mặc dù tôi và cậu hợp tác, có rất nhiều chỗ có thể làm cậu xiêu lòng, nhưng cậu nên tìm hiểu rõ ngọn ngành của tôi trước, thăm dò rõ ràng lai lịch của tôi. Nói thật, tôi chính là đang chơi cậu, nhưng cậu có thể làm gì được tôi?”

“Giết tôi? Xin lỗi, giết người là phạm pháp, cậu giết chết tôi, cậu cũng sẽ ngồi tù. Tôi cũng không sợ chết, bây giờ tôi chân đất không sợ đi dép, có mỗi cái thân tàn, tôi cứ ngồi ở đây, có bản lĩnh cậu đến đẩy tôi xuống.” Vương Hi quay đầu nhìn Hàn Thiếu Kiệt cười.

“Mày cho rằng tao không dám?” Hàn Thiếu Kiệt tức giận, nhổ một bãi nước bọt rồi đi về phía Vương Hi.

“Nhưng nếu cậu giết tôi, cậu chắc sẽ không bao giờ lấy lại được tiền của mình.” Vương Hi nói chầm chậm, tiếp đó hít một hơi thuốc: “Toàn bộ tiền của cậu đã bị tôi chuyển đi rồi, bây giờ tiền trong tay của cậu không quá mười vạn, tìm nhà họ Diệp đòi tiền? Điều đó càng không thể. Nhà họ Diệp trước giờ luôn ghét bỏ tôi, tôi chết đi, bọn họ sẽ không giúp tôi trả một đồng tiền nào. Cậu cho rằng nhà cậu rất có tiền, cậu sẽ vô địch sao? Xin lỗi, nhà họ Diệp có rất nhiều họ hàng là quan chức, nhà họ Diệp mặc dù không nhiều tiền bằng cậu, nhưng cậu cũng không động được vào họ.”

“…” Hàn Thiếu Kiệt dừng bước, hai hàng lông mày cau lại thật chặt.

“Cái gọi là tiền vốn, giải thích chính xác là vốn và tài sản dùng vào đầu tư để sinh lãi, là cách gọi chung mà loài người dùng để sáng tạo ra các tài nguyên kinh tế xã hội như vật chất và tinh thần, của cải. Nói một cách dễ hiểu hơn, vốn chính là tiền trong tay những người như chúng ta, chúng ta có thể dùng số tiền này muốn làm gì thì làm, làm bất cứ điều gì chúng ta muốn.”

“Chỉ tiếc là, Hoa Hạ không phải thế giới của nhà tư bản, chúng ta bị thể chế của Hoa Hạ trói buộc, cho dù có nhiều tiền hơn nữa, chúng ta mãi mãi chỉ là người giàu có nhỏ bé.”

“Cậu cho rằng nhà cậu có rất nhiều tiền? Thực ra cậu chỉ là một tên rác rưởi!” Vương Hi từ từ đứng dậy, hai mắt sáng quắc nhìn Hàn Thiếu Kiệt.

“Muốn nghe những người có tiền chúng tôi như thế nào không? Từ lúc Hoa Hạ chúng ta phát triển kinh tế, thực ra tiền trong tay chúng ta đều như nhau. Chúng ta làm đủ các loại công việc khác nhau, nhưng tiền lương mà chúng ta lấy được không khác nhau là bao. Nhưng có một số người không cam tâm, anh ta muốn giàu lên, muốn sống cuộc sống xa hoa. Chỉ có kinh doanh, mới có thể kiếm được rất nhiều tiền, nhưng anh ta không có nhiều tiền, không có được tài sản mấy tỉ như bây giờ, anh ta phải làm thế nào đây?”

“Anh phải vay ngân hàng.”

Dùng số tiền vay mấy triệu để làm kinh doanh trị giá mấy chục triệu, dùng mấy chục triệu tiền vay đi làm việc kinh doanh mấy tỉ. Nhà họ Hàn các cậu có tài sản mấy tỉ, thực ra đều là tiền vốn âm nhỉ? Các nhà doanh nghiệp như chúng tôi mỗi năm phải nộp thuế cho nhà nước rất nặng, hầu như số tiền kiếm được mỗi năm đều phải giao nộp ra một nửa. Ví dụ tôi mỗi năm kiếm được một trăm triệu, phải nộp thuế năm mươi triệu. Tôi biết các khoản mục nhà họ Hàn các cậu, mỗi năm thu nhập khoảng năm trăm triệu đến một tỉ, thuế cần nộp là hai trăm năm mươi triệu đến năm trăm triệu.

“Không tính tiền vốn của chúng ta, cũng chính là sau khi cậu kiếm được một tỉ xong, trừ năm trăm triệu tiền thuế, còn phải trừ đi gần năm trăm triệu tiền vốn, thực ra làm như vậy, lương nhà họ Hàn các cậu mỗi năm chỉ có mấy triệu thôi, không khác mấy so với dân thường có thu nhập cao. Rất nhiều nhà doanh nghiệp kêu không công bằng, nhưng tôi cảm thấy rất công bằng, bởi vì Hoa Hạ chúng ta là thể chế như vậy, mọi người đều bình đẳng, cho dù chúng ta có bao nhiêu tiền, thực ra chúng ta đều là người phục vụ, phục vụ nhân dân, phục vụ xã hội, chúng ta kiếm tiền cho bản thân, đồng thời cũng là phục vụ cho cái xã hội này. Hơn nữa chính phủ cho chúng ta thân phận sáng sủa, cho chúng ta cuộc sống có thể diện, chúng ta còn gì chưa thỏa mãn?”

“Nhưng có người không biết thỏa mãn, ví dụ nhà họ Hàn các cậu, họ Hàn cậu có mười mấy sơn trang sang trọng, mười mấy chiếc xe có giá tiền triệu trở lên, du thuyền, máy bay riêng, osin gia đình, thậm chí cả quản gia. Các cậu thích tiêu dùng xa xỉ, tiêu rất nhiều tiền, nên gây ra thiếu hụt nghiêm trọng trên sổ sách của mình. Làm thế nào đây? Vay tiền ngân hàng, dỡ bên này đắp bên kia, tiền càng nhiều càng thiếu, cuộc sống càng ngày càng vất vả. Tôi biết tôi lấy được một trăm triệu từ chỗ cậu là thế nào, chắc là ép cong ngọn cỏ cuối cùng của lạc đà. bởi vì tôi lừa mất một trăm triệu của nhà họ Hàn các cậu, trên sổ sách của các cậu thiếu hụt nghiêm trọng, cả đế quốc Hàn gia có thể có nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào?” Vương Hi cười đểu nói.

“Thằng nhãi này, mày muốn tức chết tao, làm tao tức chết đi mất…!” Hàn Thiếu Kiệt tức đến nỗi gân xanh trên trán nổi lên, tình hình nội bộ nhà họ Hàn của hắn bị Vương Hi nói không sai tí nào, tất cả các tập đoàn tài chính giống như nhà họ Hàn đều ở tình trạng như hiện nay.

Bao gồm nhà họ Vương ở thủ đô.

“Hàn Thiếu Kiệt, cậu là một con nhà giàu nguy hiểm, nhưng cậu đừng quên, tôi cũng là con nhà giàu, mà tôi còn nguy hiểm hơn cả cậu.” Vương Hi cười, đứng trên tường sân thượng nhắm mắt lại.

“Từ nhỏ đến lớn sống sung sướng quen rồi, cuộc sống yên ổn mãi sẽ không thấy thỏa mãn nữa. Rất nhiều công tử con nhà giàu thích mạo hiểm, nhảy dù, lướt sóng, làm đủ các hoạt động thử thách cực độ. Có người thậm chí còn muốn thử cảm giác liếm máu trên lưỡi dao, làm lính đánh thuê ở nước ngoài. Còn tôi, cũng là một thành viên trong số những người ấy, trước giờ tôi chưa từng sợ chết. Chỉ là tôi chết rồi, nhà họ Hàn các cậu nợ như chúa Chổm thì phải làm sao?”

Vương Hi mỉm cười, nhắm mắt bắt đầu đi trên bờ tường sân thượng.

Hành động của anh quá nguy hiểm, mỗi bước đi, Hàn Thiếu Kiệt, Lâm Hổ và tất cả mọi người khác đều có cảm giác tim đập chân run.

“Tôi đúng là cố ý chơi cậu, nhưng không phải bởi vì Khinh Tuyết, cậu dám ngấp nghé người con gái tôi thích, tôi nhất định sẽ trừng phạt cậu. Nhưng con người tôi thù dai, từ ngày đầu tiên tôi quen cậu, từ câu đầu tiên cậu dám mắng tôi, tôi đã nghĩ kĩ rồi, bất luận cậu đối xử với tôi tốt thế nào, tôi cũng phải chơi chết cậu!”

——————–
   

error: Content is protected !!