$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi (tác giả: Đại Dương) – Chương 20

Chương 20: Đến nhà tạ lỗi

“Anh muốn làm gì?” Diệp Khinh Tuyết mới vừa cảm thấy nhẹ nhõm được một chút thì lại trở nên căng thẳng.

Lão Lưu đưa họ về nhà cái là đi luôn, lúc này trong nhà rất yên ắng, chỉ có mỗi hai người họ.

Hôm nay Diệp Khinh Tuyết mặc vest và juyp, cô cao khoảng một mét bảy ba, thấp hơn Vương Hi nửa đầu. Bị Vương Hi ôm chặt trong lòng, tim cô đập dữ dội.

Vương Hi cảm nhận được cơ thể cực phẩm của cô, tim cũng đập thật mạnh. Cơ thể anh đã nóng hừng hực rồi, mặt cũng đỏ au: “Anh muốn làm gì, chắc là em hiểu chứ.”

“Tôi không hiểu.” Diệp Khinh Tuyết thử vùng vẫy.

Cô và Vương Hi không có tình cảm gì, không phải cô chê bai Vương Hi là người mù lòa, mà chỉ là sự việc quá đột ngột, cô không kịp tiếp nhận. Tuy rằng cô biết cô đã là vợ của Vương Hi, xảy ra chuyện gì với anh cũng chỉ là việc sớm muộn thôi, thế nhưng cô vẫn muốn cố thử kéo dài thời gian.

“Anh sẽ đối xử tốt với em, bằng sự nỗ lực lớn nhất của mình, anh sẽ tặng cho em cả thế giới này.” Vương Hi nói.

“Nhưng mà tôi rất xấu xí, mắt anh không nhìn thấy tôi, nếu mà anh nhìn thấy, chắc chắn anh sẽ tởm đến mức không nuốt được cơm mất.” Diệp Khinh Tuyết vặn vẹo cơ thể.

“Em lừa anh, anh nghĩ rằng em rất đẹp.” Vương Hi nói.

“Thực sự là rất xấu, có con gái nhà ai đang yên đang lành lại chịu gả cho anh chứ? Chắc chắn là tôi có khiếm khuyết, không được đẹp đẽ như anh tưởng tượng đâu.” Diệp Khinh Tuyết nói.

“Nếu như anh không chê tướng mạo của em thì sao?” Mặt Vương Hi lộ ra điệu cười đểu.

“…”Diệp Khinh Tuyết không biết phải nói gì nữa.

Đây chắc là tình yêu đích thực chăng?

Diệp Khinh Tuyết không cho rằng mình là mỹ nhân tuyệt sắc gì, trước giờ cô chưa từng nghĩ sẽ dựa vào dung mạo của mình để đi tranh đoạt thứ gì. Trong lòng cô biết rõ cô đương nhiên không phải xấu xí như đã nói, nếu như Vương Hi không vì chuyện này mà chê bai cô thì cô thực sự không có cách nào để mà cự tuyệt anh điều gì nữa rồi.

Dù sao hai người cũng đã là vợ chồng, nếu như đôi mắt của Vương Hi thực sự không khỏi được, lẽ nào cả đời này họ sẽ không làm gì thật ư?

“Em hãy thử cho anh cơ hội đi, anh thực sự sẽ đối xử rất tốt với em. Tuy rằng chúng ta vẫn chưa có tình cảm, nhưng anh tin rồi chúng ta sẽ cùng vun đắp tình cảm.” Vương Hi thơm lên má Diệp Khinh Tuyết, tiếp đó định làm gì đó với cô.

“Thật chẳng ra làm sao cả!” Đột nhiên Trần Lan và Diệp Sơn đẩy cửa, họ đã trở về.

Trở về cùng với họ còn có Diệp Dục Hàn, Thẩm Giai Dao.

Diệp Dục Hàn trông con xe BMW hệ 5 mới tinh, Thẩm Giai Dao thì lái một chiếc Mercedes-Benz nhỏ nhắn sạch sẽ, tất cả đều đỗ tạm trước cửa nhà Diệp Khinh Tuyết.

“Đang yên đang lành sao Khinh Tuyết đột nhiên lại ngã cơ chứ? Khiến cho phó thị trưởng cũng rất coi trọng, không cho chúng ta họp nữa, bắt chúng ta phải cùng về nhà để xem xem. Lúc người nhà họ Trần tiễn chúng ta ra ngoài, tôi còn muốn khoe cho họ thấy chiếc xe mới mà ông già tặng cho chúng ta cơ. Nào ngờ lại bị Vương Hi đi mất rồi. Bây giờ thì hay chưa, đã chuẩn bị mất mấy ngày vì cái hội thảo này, cuối cùng thì một chút vinh quang cũng không có.

Trần Lan vừa nói vừa kinh ngạc nhìn Vương Hi và Diệp Khinh Tuyết đang ôm nhau: “Hai đứa làm cái gì thế hả? Tưởng là chúng tôi không ai quay về nhà nữa hay sao? Chúng tôi vẫn còn đang ở trong cái nhà này đấy, ban ngày ban mặt lại định làm cái chuyện đó, thật đúng là không biết nhục nhã.”

“Mẹ, con không có…” Diệp Khinh Tuyết vội vàng đẩy Vương Hi ra, khuôn mặt nõn nà đỏ ửng lên vì xấu hổ.

“Thằng ranh Vương Hi này cũng biết quan tâm Khinh Tuyết đấy, thấy chân Khinh Tuyết bị bong gân liền vội vàng chạy tới, còn muốn đưa Khinh Tuyết đến bệnh viện, đôi mắt sắp được như người bình thường rồi đấy.” Diệp Sơn nhìn hai vợ chồng nói.

“Phải đó, đúng là nhìn ra ra mắt cậu ta có tật gì, cái dáng oai phong ngồi trên bục rồi cái điệu khác người chạy xuống quan tâm Khinh Tuyết, nếu như không phải chúng ta biết rõ căn cơ thì chắc cũng sẽ đối xử với cậu ta như người bình thường thôi.” Trần Lan nói.

Thẩm Giao Dao nhìn Vương Hi một cái rồi bụm miệng cười đểu.

Cô ta nghĩ đâu chỉ có chị họ bị tổn thương, Vương Hi giống như một người bình thường, anh ta còn tự mình đến Minh Hải một chuyến và lừa cả Hàn đại thiếu gia và tất cả những người có tiền khác kia.

“Ha ha, lại còn dám quát tao nữa.” Diệp Dục Hàn cười lạnh lùng.

“Vương Hi quát anh thì đã làm sao, không phải anh cố ý ngáng tôi sao?” Diệp Khinh Tuyết không nhịn được cơn tức liền chất vấn Diệp Dục Hàn.

“Dục Hàn, là cậu cố tình ngáng chân em mình sao? Cậu có còn là con người không, sao lại đối xử với em mình như thế? Khinh Tuyết tuy không phải em gái ruột của cậu nhưng cũng cùng chung dòng máu với cậu, cũng cùng mang họ Diệp như cậu đấy. Lẽ nào cậu thấy Khinh Tuyết nhà tôi được làm đại diện lên bục phát biểu, trong lòng cậu đố kỵ với nhà chúng tôi nên cố tình phá chúng tôi phải không?” Trần Lan không phải hạng dễ bắt nạt, bà ta ngay lập tức mỉa mai Diệp Dục Hàn.

“Thím ba, thím đừng có nghe Khinh Tuyết nói càn, tôi ngáng nó hồi nào nào? Rõ ràng là do Trần Tử Hiên xem thường chúng ta, nghĩ rằng những người như chúng ta ngồi ở hàng ghế sau là những nhân vật không quan trọng nên không trải thảm ở phía đó. Lúc ấy cái thảm như thế nào thím không phải không nhìn thấy, vụng và vụng vế. Thím nhìn đôi giày của tôi còn mới đây, nếu như tôi ngáng chân Khinh Tuyết thì trên giày vẫn phải lưu lại dấu vết đúng không?” Diệp Dục Hàn nói, giơ đôi giày da lên cho Trần Lan xem.

Diệp Khinh Tuyết vốn không thích nói chuyện, càng không muốn cãi nhau với người khác, có thể phản bác một câu chứng tỏ cô đã rất tức giận rồi. Cô trừng mắt lên nhìn Diệp Dục Hàn một cách lạnh lùng rồi không thèm nói thêm gì nữa.

“Nếu như không phải là có tật giật mình thì anh nói nhiều thế để làm gì? Mẹ vợ tôi mới nói có một câu thì anh ngay lập tức tuôn ra cả một tràng. Người không biết có khi còn tưởng anh đã chuẩn bị sẵn rồi cơ.” Vương Hi cười khẩy nói.

“Tên ranh thối tha này, mày lại dám ăn nói với tao như thế à? Đừng tưởng mày lớn hơn tao một tuổi là có gì to tát, xét vai vế thì mày còn là em rể tao đấy. Còn nữa, tao cố tình ngáng chân Khinh Tuyết để làm gì cơ chứ? Tao là anh nó, cứ coi như là tao thực sự ngáng đi, thế thì cũng không phải là tao cố tình phá, mà là sự yêu thương mà người làm anh như tao dành cho em gái. Mày chỉ là người ngoài, mày hiểu được tình thân của nhà họ Diệp chúng tao chắc? Đám anh chị em chúng tao từ nhỏ đã ẩu đả với nhau cho tới lúc lớn lên, mối quan hệ này còn không biết thân thiết đến mức nào nữa cơ.” Diệp Dục Hàn lập tức rống lên.

“Chúng tôi không thèm vào cái loại tình yêu của anh.” Thẩm Giai Dao bĩu môi.

“Con ranh, mày còn chê chưa được dạy dỗ đủ hả?” Diệp Dục Hàn giơ nắm đấm lên.

“Được rồi, đừng có cãi nhau nữa, không cần biết chúng ta như thế nào, dù sao chúng ta cũng là người cùng chung một gia tộc. Chuyện hôm nay dừng ở đây đi, sau này tôi không muốn thấy những chuyện như thế này nữa.” Diệp Sơn cảm thấy vô cùng nhức đầu.

“Thằng oắt con, hôm nay là mày ngáng chân Khinh Tuyết nhà tao đúng không? Mày cứ đợi đấy, trong buổi họp mặt gia đình tới đây, tao sẽ đổ nồi lẩu vào mặt mày.” Trần Lan nhìn chằm chằm Diệp Dục Hàn.

“Thím ba, tôi cảm thấy Hàn đại thiếu gia hình như thích Khinh Tuyết đấy.” Diệp Dục Hàn biết tính cách của Trần Lan nên cố tình chuyển hướng chủ đề, không dám làm mất lòng thím ba hung dữ này của mình.

“Tao cũng thấy rồi.” Trần Lan ngay lập tức mặt mày hớn hở.

“Nếu như mà biết trước Hàn đại thiếu gia cũng thích Khinh Tuyết thì chi bằng lúc đầu đem Khinh Tuyết gả cho cậu ta thì đã tốt rồi. Tuy rằng nhà họ Hàn ở Minh Hải còn kém xa so với nhà họ Vương ở thủ đô, nhưng cũng còn tốt hơn Vương Hi bây giờ. Chỉ là tính khí của Hàn đại thiếu gia không tốt, nếu gả Khinh Tuyết cho cậu ta thì tôi không yên tâm cho lắm. Vương Hi cũng coi như biết giữ bổn phận, như thế cũng tốt.” Diệp Sơn cân nhắc được mất.

“Cậu ta thì bổn phận cái gì? Tôi thấy cậu ta chả giữ bổn phận tẹo nào.” Diệp Dục Hàn lạnh lùng nhìn Vương Hi, ngay lập tức khiêu khích.

“Anh ấy làm sao?” Diệp Khinh Tuyết hỏi.

“Mày không thấy à? Buổi hội thảo hôm nay Vương Hi oai hết phần người khác. Này thì đại thiếu gia đã từng ở thủ đô, có thân phận có địa vị, làm cho Trần Tử Phong cũng phải nhượng bộ. Có điều tao thấy là Trần đại thiếu gia nhà người ta không muốn so đo với cậu ta thôi. Người ta đã ba mươi tuổi rồi, so với Vương Hi thì trưởng thành chín chắn hơn nhiều. Còn về việc hôm nay Vương Hi cướp mất chỗ ngồi của người ta, cố tình làm cho người ta ngượng ngập, chưa biết chừng người ta âm thầm hận cậu ta sau lưng ấy chứ.” Diệp Dục Hàn một mặt nói, một mặt ghé mắt quan sát Vương Hi.

“Nhà họ Trần bây giờ đã là gia tộc hạng hai rồi, tài sản hàng trăm triệu. Hôm nay lại tổ chức hội thảo thương gia lớn, đã tạo dựng được địa vị trong thành phố, thực sự không phải là chỗ chúng ta có thể đụng chạm đến.”

“Lúc trước không phải cậu cũng có chút thân phận hay sao? Bây giờ thất thế rồi khiêm tốn chút không được à? Sĩ diện để chúng tôi lo là được rồi, cậu lại còn rách việc làm gì chứ? Hay là cậu thích Khinh Tuyết nhà chúng tôi, cố ý muốn thể hiện mình để Khinh Tuyết cảm thấy thích thú với cậu?” Trần Lan chọc mạnh ngón tay trỏ vào ngực Vương Hi.

“…”Vương Hi kinh ngạc nhìn Trần Lan.

Mìn nhịn!

“Chỗ ngồi đã sắp xếp sẵn đâu vào đấy rồi, chỗ trên bục, rồi chỗ ở hàng ghế cuối cùng ngồi với Khinh Tuyết, chỗ ngồi bị người ta tranh mất rồi thì thôi, dù sao cậu cũng có vị trí ở trên bục rồi, lại cứ còn đi giành 1, 2, 3 với nhà họ Trần, khiến cho hai đại thiếu gia Trần Tử Hiên và Trần Tử Phong bị bẽ mặt, như thế lại không phải có bệnh sao? Tôi nói cho cậu hay, bố của Trần Tử Phong nhà người ta là nhân vật quan chức, người ta trưởng thành chín chắn, có giáo dục, không thèm chấp nhặt với cậu. Nhưng cái tên Trần Tử Hiên là hạng tiểu nhân, trước giờ hẹp hòi ích kỷ, có thù tất phải trả, nếu như sau này hắn ta tìm cậu gây phiền phức thì đừng có hi vọng nhà họ Diệp chúng tôi chống đỡ cho.” Trần Lan lại nhìn Vương Hi với bộ dạng hung dữ.

Vương Hi vẫn còn nghĩ đến quan hệ với Diệp Khinh Tuyết nên vẫn nhẫn nhịn trong lòng không thể hiển cơn giận ra ngoài.

“Họ Diệp nhà chúng tôi là những người làm ăn buôn bán, không có thời gian để chơi mấy trò lừa bịp tranh giành đấu đá này. Cái tên Trần Tử Hiên đó tiếng xấu nổi tiếng ở cái thành phố Minh Hải này rồi…” Trần Lan lại nói.

Đột nhiên cửa nhà Diệp Khinh Tuyết bị người ta đẩy mở ra, là Trần Tử Phong từ bên ngoài bước vào.

Tự nhiên thấy Trần Tử Phong không mời mà đến, hôm nay họ Trần nhà họ lại tổ chức hội thảo thương gia tưng bừng oai vệ hết mức, Trần Tử Phong giờ đã là đại thiếu gia của gia tộc hạng hai rồi. Trần Lan tưởng rằng hắn đến là để báo thù, mặt mày đột nhiên biến sắc: “Trần Tử Phong, đột nhiên cậu đến nhà chúng tôi làm gì vậy? Đừng tưởng rằng nhà các cậu bây giờ được phục hưng rồi thì có gì là to tát, bây giờ là xã hội cai trị bằng luật pháp đấy nhá!”

“Chủ tịch trẻ, hôm nay Trần Tử Hiên có mắt không tròng, lỡ xúc phạm đến cậu. Lão gia đã kêu tôi dạy dỗ cậu ta, tát mạnh hai mươi mấy phát, lúc này cậu ta đang quỳ bên ngoài cửa chờ cậu xử trí.” Trần Tử Phong không thèm đếm xỉa đến Trần Lan mà chỉ khẽ khom mình vái chào Trần Hi với vẻ mặt không chút biểu cảm.

“Ồ…”

——————–
   

error: Content is protected !!