$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Chồng tôi là quỷ (Kim Tử Tựu Thị Sao Phiếu) – Chương 186

Chồng Tôi Là Quỷ - Chương 155

Tôi vừa nghe thấy có người chết đã sợ, sao tôi dám đi chọc vào phiền toái này. Nhưng Đàm Thiến thật sự khóc, giọng đã run run. Thậm chí tôi còn tưởng tượng cảnh Đàm Thiến ôm điện thoại, rúc vào một góc run bần bật gọi cho tôi. Cho nên tôi kéo Tổ Hàng đi qua đó ngay. Chuyện này khi lên xe tôi mới kể cho Tổ Hàng nghe.

Tổ Hàng vừa lái xe vừa nhíu mày, nói: “Bảo cô ấy không đi làm nữa là được. Nhà cô ấy cũng đâu đến mức không thể thiếu một tháng lương của cô ấy.”

“Nói là nói như vậy, nhưng cô ấy đã làm gần một tháng, hiện tại chạy lấy người thì một đồng cũng không lấy được.”

Tôi không nghĩ ra được nguyên nhân gì có thể khiến cái xưởng nhỏ kia lại xảy ra chuyện lớn như vậy, liên tiếp chết nhiều người như thế, nói không có cùng nguyên nhân thì khó mà tin được. Sao không phải người khác xảy ra chuyện mà cứ là bọn họ bị liên tiếp?



Khi xe tới nơi, chúng tôi không thấy được thi thể, nhà xưởng cũng dừng làm việc. Dây bảo vệ hiện trường của cảnh sát vẫn còn, ở ngay trước cổng của nhà xưởng vẫn còn vết máu.

Hỏi thăm, chúng tôi tìm được Đàm Thiến ở trong văn phòng. Trước kia tôi từng ở đây 2 ngày, vẫn có thể tìm được văn phòng. Khi chúng tôi đi vào, Đàm Thiến đang ngồi yên ở bàn làm việc phía trước, tay cầm bút chì nắm thật chặt, hơi run run. Tôi lên tiếng: “Đàm Thiến?” Cô ấy giật nảy cả người.

Thấy là tôi đến, cô ấy ôm lấy tôi, khóc lóc: “Khả Nhân… Khả Nhân… Lại chết người.”

“Vậy đừng làm nữa.” Tổ Hàng nhíu mi nhìn văn phòng đơn sơ này. Mấy nhân viên thiết kế cũng không khác gì Đàm Thiến, ngồi đó chờ thông báo của ông chủ.



Đàm Thiết đang xúc động, không để ý tới lời của Tổ Hàng nói, cô ấy vừa khóc vừa nói: “Khả Nhân, Khả Nhân, lại thêm một người chết. Có phải xưởng này có quỷ không? Đã nhiều người chết như vậy chắc chắn có quỷ. Hu hu…”

“Được rồi, được rồi, Đàm Thiến, đừng khóc nữa. Cùng lắm thì không làm nữa, về nhà là được, đừng khóc nữa.”

Tôi an ủi một hồi lâu mới khiến cô ấy bình tĩnh lại được.

Cô ấy bình tĩnh, chúng tôi mới có thể hỏi thăm chuyện gì đã xảy ra. Tôi hỏi: “Người kia chết như thế nào?”

“Đột nhiên chảy máu não chết. Anh ta đang đi bình thường, đột nhiên từ lỗ tai, lỗ mũi, đôi mắt, miệng đều chảy ra máu. Thật khủng khiếp.”

Xem ra thật sự rất đáng sợ. “Vậy đừng làm nữa, đi về trước đi, ở đây lại càng thêm sợ hãi.” Tôi nói. Lại mất thêm mấy chục phút để thuyết phục cô ấy từ bỏ tiền lương tháng này mà về nhà trước. Thấy Đàm Thiết quyết định như vậy, vài nhân viên khác cũng quyết định không làm nữa.

Khi Đàm Thiến đi theo chúng tôi ra khỏi xưởng, bạn trai cô ấy vừa tới nơi, Đàm Thiến thật vất vả mới bình tĩnh giờ lại òa khóc.

Bọn họ ở đó ôm nhau khóc, Tổ Hàng dùng vài phút đi quanh xem xét tình hình, sau đó nhíu mi, nói nhỏ: “Nơi này không xử lý thì còn sẽ có người chết.”

“Làm sao thế? Là nguyên nhân do phong thủy hay thật sự có quỷ?”

“Là quỷ thì sẽ không lần nào cũng hại người giữa ban ngày ban mặt. Em nhìn tòa nhà bên kia đi.”

Tôi nhìn về phía tòa nhà đối diện anh ấy đang chỉ, đó là một bệnh viện, thật ra là một bệnh viện nhỏ. Là kiểu bệnh viện nhỏ bình thường sẽ phát tờ rơi quảng cáo ở ngoài đường. Loại bệnh viện này không khám cảm cúm bình thường, chỉ quảng cáo về mấy chuyên môn như nam khoa, phụ khoa, yếu sinh lý, khó thụ thai, còn có quan trọng nhất là phá thai không đau, không cần chữ ký của người nhà. “Năm phút ngủ say sẽ bỏ đi phiền não của bạn” chính là biển quảng cáo rất lớn treo ở cửa bệnh viện.

“Bởi vì nhiều thai bị phá, anh linh tụ tập ở đó nhiều mới xảy ra chuyện sao?” Tôi hỏi.

Tổ Hàng cười nói: “Sai rồi. Là hổ khẩu sát. Em xem cái cửa kia động nhiên thò ra, có giống một cái miệng há không?”

“À, giống.”

“Hổ khẩu sát là đứng thứ nhất trong mười đại hung, loại sát này thường dùng ở nhà tang lễ, bệnh viện, nhà tù, tòa án, sòng bạc. Đó là những nơi hút âm khí, đối với bọn họ là đại cát. Nhưng nếu dùng nó ở nơi có người ở thì như vậy sẽ có nhiều người chết, tự sát cùng bệnh tật.

Mà hướng miệng hổ há ra chính là hướng sát, nơi đó cũng sẽ xảy ra nhiều người tự sát hay bệnh tật gì đó. Công xưởng nhỏ này nằm chính hướng hổ khẩu sát.”

“Như vậy là hung, thế thì… cái xưởng này sẽ không phải chắc chết. Đặt một tấm gương ngăn lại.”

“Miệng hổ kia rất rộng, bên này đặt một tấm gương nhỏ, năng lượng chênh nhau quá lớn. Nếu đã tới đây, đi kiếm ít tiền nuôi gia đình đi, không thể để Linh Tử coi thường được.”

Tôi nghe thấy anh ấy nói là cả người ngây ngẩn. Đầu tiên là anh ấy nói muốn lấy tiền nuôi gia đình, sau đó là anh ấy nói không thể để Linh Tử coi thường. Hóa ra lão quỷ Tổ Hàng này cũng sẽ mang thù.

Đàm Thiến lại kể một lần cho bạn trai những gì cô ấy vừa kể cho chúng tôi, bạn trai cô ấy cũng nói lại một lần những gì chúng tôi vừa an ủi cô ấy. Ài, có người đàn ông của mình ở bên cạnh thì ai cũng sẽ yêu kiều hơn một chút.

Thấy Tổ Hàng đi về phía văn phòng, tôi cũng đi theo vào.

Bên cạnh văn phòng của Đàm Thiến chính là văn phòng của ông chủ và bà chủ xưởng. Mở cửa văn phòng này ra, bà chủ đang ngồi ở bàn làm việc thở dài, ông chủ ngồi hút thuốc trên ghế sô pha. Ban thờ Quan Công vẫn còn sáng ánh nến đỏ.

Khi Tổ Hàng đi tới, bà chủ liền nói: “Hôm nay không nhận người, đi đi.”

Tổ Hàng nói: “Tôi có cách khiến những chuyện ngoài ý muốn của xưởng này giảm bớt, thậm chí biến mất.”

Anh ấy vừa nói, ông chủ cùng bà chủ đều nhìn về phía anh ấy. Bà chủ hỏi: “Cậu biết cái gì à?”

“Nhà xưởng này là hướng sát mới xảy ra chuyện, chỉ cần hóa sát là có thể bình an.”

Ông chủ dụi điếu thuốc, đứng lên nói: “Ngươi muốn lừa tiền à? Ở đây chúng tôi có Quan Công. Đại đao của Quan Công vung lên thì tà uế gì cũng có thể chém.”

“Tin hay không thì tùy. Đối diện hổ khẩu sát không xử lý tốt sẽ còn có người chết.”

Nói rồi anh ấy xoay người như muốn đi, khiến tôi càng khó hiểu.

Có điều tôi lập tức nghe được tiếng bà chủ kêu lên: “Này, cậu từ từ đã. Cậu thật sự biết xem phong thủy thì giúp chúng tôi xử lý đi. Chuyện bao lì xì thì cứ nói trước, xưởng chúng tôi cũng không phải không có tiền.”

Tổ Hàng dừng bước chân, gật đầu nói: “Được.”

“Này, chúng ta không mang theo đồ tới.” Tôi nói nhỏ.

Tổ Hàng quay sang mỉm cười với tôi: “Không có đồ anh cũng có thể xem được.”

Linh Tử dạy, dù đã biết đến nguyên nhân, chuyện hóa giải sẽ chỉ là một câu, nhưng phải làm ra nhiều việc thì mới có được nhiều lợi ích. Chỉ là Tổ Hàng không thể học được kiểu lừa dối của Linh Tử. Anh ấy đứng ở cửa xưởng, dùng ngón tay thay thế cửu cung nhìn sơn hướng đoán cát hung.

Đàm Thiến và bạn trai cũng lại gần xem. Ông chủ và bà chủ cũng đứng ở bên chờ anh ấy kết luận.

“Bên kia là hổ khẩu sát, giống như lão hổ há mồm cắn bên này. Ở cửa chính đặt một đôi kỳ lân quay sang hướng bên kia là được.”

Tôi vỗ trán cúi đầu, chỉ một câu như vậy có lẽ người ta cũng không cho được bao nhiêu tiền.

Bà chủ vẫn còn không quá tin tưởng mà nói: “Sao lại như thế được? Bệnh viện kia vẫn luôn ở đối diện xưởng nhà tôi. Trước kia chúng tôi cũng đã mời người tới xem, cũng không nói gì là hổ khẩu sát.”

“Bà nghĩ lại đi, xưởng nhà bà từ khi nào bắt đầu xảy ra chuyện liên tục có người chết, cửa bên kia từ khi nào biến thành như kia. Nếu trước đây cũng như vậy thì nơi này đã sớm xảy ra chuyện.”

Bà chủ nói: “Bệnh viện kia vẫn luôn như vậy mà.”

“Không phải, bà nó à, cửa bệnh viện kia không phải ba bốn tháng trước được sửa lại thành hình dáng như này sao?” Ông chủ đi theo phía sau bà chủ, dáng vẻ rất trung thực khác hẳn với bà chủ. Tôi đã hiểu rồi, Tổ Hàng phạm sai lầm khi đem phương pháp hóa giải nói ra trước, người ta chỉ cần phủ định suy đoán của anh ấy là có thể nói anh ấy xem không chuẩn, không đưa bao lì xì cũng được. Còn phương pháp hóa giải thì người ta đã lại có được.

Quả nhiên bà chủ liếc máy, nói nhỏ: “Ông đừng nói gì.”

Sao lại có người như vậy? Tại sao Linh Tử lại có thể khiến người khác coi trọng được? Tôi nói: “Là thế nào, nhiều người hàng ngày đi làm ở đây đều sẽ thấy được.”

Một số người làm cùng những người xung quanh tới xem náo nhiệt cũng nói: “Đúng vậy, cửa bệnh viện mới sửa thành như này từ bốn tháng trước.”

Bà chủ không còn cách nào khác, cười nịnh nọt, bảo ông chủ đi lấy phong bao lì xì.

Tổ Hàng không tức giận, chỉ nhàn nhạt cười. Chờ nhận bao lì xì rồi sau đó gọi Đàm Thiến cùng bạn trai rời đi.

Ở trên xe, bạn trai Đàm Thiến hỏi: “Thật không ngờ anh lại biết xem cái này.”

“Phải, cả hai bọn họ đều biết, rất lợi hại.” Đàm Thiến thật cho tôi mặt mũi.

Tổ Hàng vừa lái xe vừa nói: “Thật ra loại hổ khẩu sát này rất nhiều nhà hóa giải bằng cách dùng cung tên. Đặt cung tên hướng tới miệng hổ. Nhưng bản thân cung tên là thứ có sát khí rất nặng, đến lúc đó bệnh viện bên kia sẽ xảy ra chuyện. Phỏng thủy chính là như vậy, năng lượng luôn chênh lệch, thầy phong thủy cần phải làm là làm năng lượng cân bằng.

“Năng lượng cân bằng? Đó có phải giống như nhà ngày xưa, khi cửa nhà này đối diện cửa nhà khác thì trên cửa phải treo một chiếc gương, nhà kia cũng sẽ phải treo một chiếc gương?”

“Lý luận thì là như thế, nhưng tốt nhất đừng làm như vậy. Như vậy gương sẽ phản chiếu sát khí lẫn nhau gây mất hòa khí. Chi bằng hàng xóm thương lượng cùng nhau dán chữ Phúc ở cửa gì đó. Hai bên đồng thời dán thì tác dụng cũng không kém gì so với gương.”

“Oa, hai người thật giỏi. Vậy có thể tới xem phong thủy cho nhà tôi được không?” Bạn trai Đàm Thiên hỏi.

Tôi vội vàng nói: “Chúng tôi không xem. Anh đi tìm Linh Tử đi.” Trực giác nói cho tôi biết Tổ Hàng sẽ không thích như vậy cho nên tôi mở miệng từ chối trước. Tổ Hàng quay đầu mỉm cười với tôi, xem như đồng ý với tôi. Tôi cũng nhìn anh ấy cười cười.

Sau chuyện hôm nay, Đàm Thiến lại giống như tôi lần nữa trở thành kẻ thất nghiệp lang thang, tiếp tục đi xin việc.

Sau chuyện này vài ngày, Linh Tử nói muốn mượn Khúc Thiên một buổi tối, sau đó họ rời đi. Tôi biết bọn họ đi xử lý chuyện Lệ Lệ, mà chuyện này vốn do tôi đề nghị trước, vậy mà khi bọn họ xử lý lại không đưa tôi theo.

Tôi thừa nhận tôi sợ quỷ, nhưng chuyện này tôi thật sự muốn tham dự

-------------------------