$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Chồng tôi là quỷ (Kim Tử Tựu Thị Sao Phiếu) – Chương 184

Chồng Tôi Là Quỷ - Chương 153

Bởi vì chuyện đánh người này, cảnh sát Trương cũng cho chúng tôi đi trước. Dù sao chuyện còn lại chúng tôi cũng không giúp được gì, Linh Từ và Kim Tử đều đã xác nhận trừu hồn thành công, không có khả năng còn sống, như vậy chúng tôi ở lại cũng không để làm gì cả.

Rời khỏng nơi này, chúng tôi tới một quán bán mì để ăn sáng.

Khi tất cả mọi người đã vây quanh bàn ăn sáng, Linh Tử đem chuyện ra phân tích một chút, bao gồm cả chuyện Lệ Lệ ngày hôm qua cũng nói.

Chị Kim Tử liền nói: “Khả Nhân bị theo dõi. Thật trùng hợp người chết lại là thuần dương mệnh, đã bị ra tay. Từ thủ pháp xem ra chính là Ngụy Hoa. Dùng mê người để dẫn người tới một nơi không có ai, lấy chỉ đỏ treo người lên, trên chân treo quả tạ, chỉ đỏ buộc vào hông dẫn hồn, trên trán bị dùng đất vàng phong huyệt lại, còn có…”



“Đừng nói nữa.” Tổ Hàng nói. Mọi người nhìn về phía tôi, bởi vì sắc mặt tôi càng ngày càng không tốt. Tôi nói nhỏ: “Em không sao.” Nói xong tôi lại cúi đầu.

Thấy bộ dạng này của tôi, bọn họ chuyển sang đề tài khác: “Mười huynh đệ kia tra được thế nào rồi?”
“Sầm Chu, người duy nhất còn sống là Sầm Chu. Sầm Chu chính là Sầm khùng điên.” Tiểu Mạc nói, lấy ra mấy tờ giấy photo được gấp lại, nói: “Đêm qua mới có được thông tin. Phải dựa vào quan hệ mới lấy được tư liệu này.”

Chị Kim Tử nhận lấy mấy tờ giấy, nói: “Là hắn?”

“Chị từng gặp rồi?” Linh Tử nói.



Tổ Hàng lấy mấy tờ giấy photo, tôi cũng nghiêng người qua để nhìn, trên mặt tờ giấy là bản sao chứng minh thư, còn có cả con dấu xác nhận, màu đen trắng nhìn không được quá rõ ràng nhưng tôi cũng có thể nhận ra đó là Sầm khùng điên không thể nghi ngờ.

Nhưng mấy lần trước chị Kim Tử đều không gặp Sầm khùng điên, sao chị ấy lại nói đã gặp ông ta.

Chị Kim Tử cau mày, hỏi: “Sầm Tổ Hàng, tôi hỏi anh một chút. Anh có năng lực khiến cảnh trong toa tàu không ngừng lặp đi lặp lại mấy giờ không?”

“Đây không phải là bị ma trêu sao?”

“Không phải, mọi chuyện đều là lặp lại, nhân vật lặp lại, quan trọng nhất chính là thời gian cũng lặp lại. Ma trêu sao có thể khiến thời gian lặp lại.”

Thời gian là khái niệm trong không-thời gian bốn chiều, dù là quỷ quái cũng rất khó khăn để khống chế thời gian.

“Có thể làm được, kỳ môn độn giáp, phục ngâm làm thời gian dừng lại, như vậy ở trong cục là vô hạn tuần hoàn. Nhưng nếu là ở nhà ga thì không làm được, không gian quá lớn.”

“Lúc trước khi tôi bị Ngụy Hoa ép cho phải chuẩn bị chạy trốn đã gặp sự tuần hoàn như vậy ở nhà ga. Khi đó trên toa tàu có một ông già họ Sầm, ông ta nhìn đã hiểu kỳ môn độn giáp của tôi. Trên thế giới này sẽ không có chuyện trùng hợp như vậy, một ông già họ Sầm lại có thể vô tình xuất hiện trên toa tàu đó.”

Tổ Hàng nói: “Ý của cô là, hắn có khả năng là người đứng phía sau tất cả chuyện này? Lỡ là Ngụy Hoa thì sao?”

“Với năng lực khi đó của Ngụy Hoa liệu có thể làm được không? Ít nhất hiện tại chúng ta có thể khẳng định Sầm Chu và Ngụy Hoa có liên quan.” Chị Kim Tử nói, sau đó nhìn về phía Tổ Hàng, rất nghiêm túc nói: “Mấy ngày này anh cũng cẩn thận một chút, nếu Lệ Lệ bắt đầu bị luyện hóa, nói không chừng sẽ lấy trái tim hay ngón tay gì đó của Khúc Thiên. Anh không phải Khúc Thiên nhưng thân thể là của Khúc Thiên, máu thịt là của Khúc Thiên.”

Tiểu Mạc cười nói: “Tôi thấy Ngụy Hoa nhất định rất ghét anh. Trước đây đã có một Sầm Mai, vài chục năm sau lại có Lệ Lệ.”

Tổ Hàng trầm giọng nói: “Tôi sẽ không để hắn luyện hóa Lệ Lệ.”

Khi thấy Tổ Hàng nói ra những điều này, tôi có cảm giác giác Tổ Hàng sẽ ra tay với Lệ Lệ. Tuy rằng đây không phải là kết quả chúng tôi muốn thấy, nhưng đôi khi chúng tôi không có lựa chọn.

Buổi tối về đến nhà, Sầm Hàng ngồi trên bàn ăn vui tươi hớn hở cười nói kể cho chúng tôi vụ án hôm nay của anh ta, anh ta không chú ý cả đám chúng tôi mặt đều lạnh tanh.

Anh ta kể hôm nay có một nam thanh niên hai mươi mấy tuổi tới báo án, nói bà nội đã mời một bà cốt tời nhà xem cho người nhà bị bệnh, bà cốt nói chân người nhà bọn họ bị rắn nước cuốn lấy, muốn bắc cầu giải kiều gì đó phải bỏ ra một ngàn tệ.

Sau đó bọn họ tới đồn cảnh sát viết đơn tố cáo. Bà cốt không đi theo, cấp trên nói chỉ cần chưa đưa tiền thì khuyên bảo người già vài câu là được.

Anh ta kể xong chuyện, vui vẻ hỏi Linh Tử: “Linh Tử, anh nói thử xem có thật sự có chuyện rắn nước quấn chân gì đó không?”

Linh Tử đặt bát xuống, nói: “Ăn xong rồi, mọi người từ từ ăn.”

Nói xong anh ta cầm bát đặt vào bồn rửa, sau đó đi lên lầu.

“Ách, cái người này, vậy Sầm Tổ Hàng, anh thấy sao?”

Tổ Hàng vốn dĩ ngồi ăn cơm chỉ là để ngồi cùng chúng tôi, anh ấy không nói gì mà xoay người đi thẳng lên lầu.

Sầm Hằng liền chuyển sang Tiểu Mạc: “Mạc thiếu gia, anh thấy sao?”

“Tôi thấy gì à? Tôi không biết. Hỏi Khả Nhân đi, cô ấy có lẽ sẽ biết.”

“Tôi?! Tôi cũng không biết. Không phải là chưa bị lừa tiền sao? Chưa bị lừa tiền thì tốt rồi.”

Buổi tối, khi đi ngủ, Tổ Hàng đặt thân thể Khúc Thiên trên thảm trong phòng. Trước kia đều đặt ở trong bồn tắm, nếu không vào WC thì sẽ không nhìn thấy, trong lòng cũng sẽ không thấy áp lực lớn như vậy. Còn hiện tại thân thể kia ngủ ngay bên cạnh chúng tôi, cũng là vì không cho nửa đêm Lệ Lệ tới đây thừa dịp chúng tôi không phản ứng kịp mà đem Khúc Thiên như miếng bánh để cắn.

Tuy nói nhà này có Ngũ Hành trận nhưng cẩn thận vẫn tốt hơn.

Ngồi ở trên giường nhìn Khúc Thiên nằm ở dưới nền, lại nhìn Tổ Hàng đang ở trên giường, trán tôi nhăn lại.

“Thật sự cứ để như vậy ngủ à?”

“Hay là để anh mang Khúc Thiên xuống dưới nhà ngủ?” Tổ Hàng nói.

Nghĩ nếu ban đêm Lệ Lệ thật sự phá Ngũ Hành trận vào đây được, như vậy Tổ Hàng sẽ phải đối mặt với Lệ Lệ một mình.

Lệ Lệ là quỷ, cô ấy có thể nhìn thấy Tổ Hàng, đến lúc đó liệu cô ấy có lại càng hận Tổ Hàng không? Rốt cuộc Tổ Hàng chiếm lấy thân thể người đàn ông cô ấy yêu nhất.

Với điều sợ hãi mình chưa biết này, tôi tình nguyện lựa chọn sự sợ hãi mình đã biết. Cho nên tôi nói: “Không cần, anh ngủ bên này đi, em sang bên kia sẽ không nhìn thấy anh ta.”

Tổ Hàng gật đầu, thay đổi vị trí với tôi. Tôi ôm chặt anh ấy, hít vào mùi vị của anh ấy, cảm giác anh ấy đang ở cạnh mình mới khiến tôi có thể tạm thời không để ý tới thi thể ở cạnh giường kia.

Trong hoàn cảnh như này, không cách nào nghĩ tới thân mật được, nhưng chỉ cần ôm anh ấy như vậy tôi cũng ngủ được sâu, có một cảm giác dựa dẫm rất an toàn, sự ấm áp này so với thân mật còn tốt hơn.

Bữa tối ngày hôm sau, mọi người vẫn không có chút tinh thần nào như cũ, vẫn là một mình Sầm Hằng nói chuyện.

Anh ta nói: “Mọi người biết không, hôm nay chúng tôi đã tới nhà người hôm qua đến báo án. Rất tà môn, tôi thấy thật sự có rắn nước quấn chân. Nhà bọn họ có năm người, bà nội, hai vợ chồng và hai đứa con. Có tới ba người chân không tốt. Trên ống chân có một mụn nước, nói là vừa ngứa vừa đau, bôi thuốc cũng không khỏi. Thật sự nó to như nắm tay vậy, ống quần cũng không thả xuống được mà phải xắn lên. Hai đứa nhỏ thì bé trai chân giống như dị dạng, không đứng vững được. Mọi người nói xem, đây không phải rất tà môn sao?”

Linh Tử nói: “Vòi nước nhà bọn họ nối có tốt không?”

Tổ Hàng nói: “Hướng Tây Bắc nhà họ có trồng dưa.”

“A? Sao các người biết được?” Sầm Hằng mở to hai mắt nhìn, “Thật sự ống nước nhà họ rất loạn, khi chúng tôi đi vào còn bị vướng suýt ngã. Có một ống nước mà bọn họ nối năm cái vòi vào. Hiện giờ có khi nhà ở ngoại ô điều kiện còn không bằng ở nông thôn đâu.”

Tôi tò mò hỏi: “Nhà bọn họ thật sự có trồng dưa à?”

“Đúng vậy, có trồng. CÓ phải hướng Tây Bắc hay không thì tôi cũng không biết, nhưng có trồng mấy loại như rau xào bí đỏ. Rất nhiều loại.”

“Thật sự có à? Nhưng sao mới hai mươi mấy đã có hai đứa con.”

“Nhà đó có đứa con ngoài giá thú. Đứa lớn đã bảy tuổi, vẫn chưa có trong hộ khẩu.”

Sầm Hằng do dự một chút rồi hỏi: “Chuyện này có liên quan tới phong thủy à? Vậy bà cốt kia nói rắn quấn chân thì tính là phong thủy hay mê tín?”

Linh Tử cười nói: “Cũng là phong thủy nhưng cũng là mê tín. Phong thủy dùng để tin tưởng, không phải dùng để mê tín. Mê tín là gọi mê tín thời phong kiến, tin tưởng, là có thể điều chỉnh vận thế của mình. Cái này trả lời thế nào? Cứ xem chữ ký của chị tôi.”

“Đây gọi là trả lời à?”

Tổ Hàng nói: “Rắn quấn chân hẳn là dùng thuật số phán đoán ra.”

“Phải, nếu nói với người ta, căn cứ vào xem phong thủy, nước nhà các ngươi nối không tốt, về nhà nối lại lần nữa là được, vậy thì sao có được một ngàn tệ kia. Phải nói bị rắn nước quấn chân, sau đó phải trừ tà, như vậy mới kiếm được.”

“Vậy bà cốt kia nói đúng à?”

“Đó gọi là thuật số phong thủy.”

“Vậy phá như thế nào?”

Tổ Hàng không muốn nói, Linh Tử cười nói: “Bảo bọn họ làm lại đường nước, giảm bớt số lượng vòi nước, ống nước thì chôn xuống đất là được. Trong phong thủy chính là không thấy thì không bị sát. Chôn ống nước xuống, không nhìn thấy là được. Vườn rau dưa kia thì thu hoạch đi, nhà này không thích hợp trồng rau dưa.”

Sầm Hằng vui vẻ nói: “Được, mai tôi sẽ làm đại sư.”

“Được rồi, cẩn thận anh lại bị tố cáo mê tín lừa tiền, chức vụ cũng khó giữ được.” Dừng một chút, tôi vừa định khen Lương Tử là người chính trực thì anh ta lại nói: “Chuyện gạt người này cứ để tôi làm đi. Anh phải là một cảnh sát gương mẫu. Nếu tôi bị con trai nhà bọn họ báo cảnh sát, anh nhớ mang đồ ăn vặt cho tôi, khi lấy lời khai thì để tôi đi là được.”

Tôi nhếch miệng cười khẩy.

Buổi tối hôm đó, Sầm Hằng phải đi trực đêm. Khi anh ta ra khỏi cửa thì chúng tôi vẫn còn ăn cơm trong phòng bếp, nghe được tiếng anh ta nói lớn: “Ai là vô ý thức như vậy, quăng đất linh tinh lên cỏ. Mai dì lao công lại vất vả.”

Tiểu Mạc còn nói: “Dì lao công mỗi ngày cũng không có việc gì để làm, cứ để cho dì dọn.”

Chúng tôi cũng cứ nghĩ nhà ai đó trồng hoa nên ném đất thừa đi, chỉ là không ai biết đất này có tác dụng dùng để phá Ngũ Hành trận. Nếu chúng tôi sớm cảnh giác một chút thì sẽ không có nhiều chuyện xảy ra như vậy. Từ chuyện xảy ra với Lệ Lệ đến Ngũ Hành trận của chúng tôi bị phá, tôi biết Ngụy Hoa đã bắt đầu ra tay.

-------------------------