$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Chồng tôi là quỷ (Kim Tử Tựu Thị Sao Phiếu) – Chương 183

Chồng Tôi Là Quỷ - Chương 152

Tôi nói: “Đem bình hoa trong thư phòng bỏ đi, cái đó… không tốt.” Tôi cũng ngại nói ra việc thứ đó khiến ba cô ấy vượng đào hoa. Rốt cuộc tuổi tác của ba cô ấy có lẽ cũng không nhỏ, có người ở tuổi này đã thành thành ông nội ông ngoại, ông ấy còn vượng đào hoa… thật không phù hợp. Có điều cũng khó nói, nhìn phòng ba mẹ cô ấy có cách cục xúc tính thú thì biết, cái này thật khó nói.

Lệ Lệ lập tức vào thư phòng bê bình hoa kia đi ra. Mới ra khỏi thư phòng thì cửa nhà có tiếng mở từ bên ngoài.

Mẹ Lệ Lệ thấy Lệ Lệ như vậy, liền nói: “Con lấy bình hoa đó làm gì? Đặt lại đi! Thứ đó có tác dụng.”

“Mẹ, bình hoa này đặt nơi không tốt mới khiến ba xảy ra chuyện.”



“Nói bừa cái gì thế, nó là để giúp con thi đậu nghiên cứu sinh. Đặt lại chỗ cũ đi.”

“Mẹ, bạn con cũng biết xem phong thủy, cô ấy đã xem, bình hoa này chính là nguyên nhân khiến ba xảy ra chuyện.”

Lệ Lệ nói vậy, mẹ cô ấy nhìn về phía tôi, tôi nhanh chóng cùi đầu, bất an nói: “Chào dì ạ.” Trong lòng trách cứ sao Lệ Lệ lại nói như vậy.

Giấy tiếp theo, mẹ Lệ Lệ quát lên: “Tôi biết cô! Tôi đã gặp cô ở trường.”



“A?! Dì à, chúng ta chưa từng gặp nhau.” Từ ngữ khí của bà ấy là có thể thấy được, đây là đang tức giận, cho nên tôi nhanh chóng giải thích.

“Đã gặp! Lần trước Lệ Lệ đau buồn, tôi đã tới trường. Cô cùng Khúc Thiên ở bên nhau. Nếu không phải có cô thì Khúc Thiên và Lệ Lệ bây giờ đã kết hôn rồi. Cô còn có mặt mũi tới nhà chúng tôi à? Đây là đạo lý gì, tiểu tam còn chưa tới cửa…”

“Mẹ, là con bảo cô ấy…” Lệ Lệ muốn giải thích,

“Con im đi! Nó hại con còn chưa đủ sao? Nó chỉ ước con thi không đậu nghiên cứu sinh thì có.”

Tôi cúi đầu, nói nhỏ: “Mình về trước, gặp lại sau.” Nói xong tôi nhanh chóng ra khỏi nhà bọn họ. Dù sao bình hoa kia bọn họ có đặt lại chỗ cũ hay không cũng không có liên quan tới tôi, tôi cũng không muốn ở lại đó.

Lời mẹ Lệ Lệ nói như lưỡi dao, nhưng tôi cũng luôn áy náy với Lệ Lệ, đặc biệt là sau khi thấy bức ảnh trong phòng của Lệ Lệ.

Lên xe bus, lắc lư trên xe bus hồi lâu, đầu óc đã một mảnh hỗn loạn, tôi cũng trở lại căn biệt thự chúng tôi đang ở.

Thấy Sầm Hằng đeo tạp dề trong phòng bếp tôi mới nhớ ra hôm nay tôi còn chưa ăn cơm trưa, anh ta đã đang làm bữa tối rồi.

Sầm Hằng quay đầu lại thấy tôi, cười nói: “Một lát là có cơm ăn rồi. Hôm nay ăn sớm một chút, tôi phải trực ca đêm. Lên lầu gọi mọi người xuống ăn đi. Cô cứ nói là cơm xong rồi, chờ bọn họ xuống hết cũng phải mất hai mươi phút.”

Tôi lên lầu, gõ cửa phòng Linh Tử, vừa gọi bọn họ xong thì cửa phòng tôi mở ra, Tổ Hàng nhìn tôi.

Tôi chậm rãi thở hắt ra, đi vào trong phòng.

“Không phải hôm nay làm thầy phong thủy sao? Hẳn là rất uy phong.” Anh ấy nói.

Tôi lại thở dài một lần nữa, vào phòng, ôm quần áo rồi đi vào phòng tắm. Tổ Hàng ở phía sau tôi nói: “Chẳng lẽ anh tính sai? Ba cô ấy không phải vì đào hoa mà xảy ra chuyện?”

“Là vấn đề tiểu tam, em chỉ mệt mỏi, đi bus giờ cao điểm nên mệt thôi.” Nói xong tôi vào phòng tắm. Mở nước nóng, xả nước nóng lên khắp người. Báo còn nói cái gì mà nước ấm khiến tinh thần thả lòng, tôi lại thấy càng rối loạn. Trong đầu không ngừng xuất hiện ảnh chụp của Khúc Thiên và Lệ Lệ dưới ánh đèn đường. Đẹp đẽ như vậy, hạnh phúc như vậy.

Tôi cứ mơ mơ màng màng tắm rửa thay quần áo, đi xuống ăn cơm, sau đó tiếp tục lên lầu ngây ngốc, tiếp tục nguy nghĩ những chuyện lung tung lộn xộn đó.

Sự không bình thường của tôi khiến Tổ Hàng nhận ra. Khi tôi xếp bằng ngồi ở trên giường, anh ấy ngồi xuống bên cạnh tôi. Là anh ấy ngồi xuống bên cạnh tôi, không phải là Khúc Thiên.

Anh ấy kêu lên: “Khả Nhân, Khả Nhân?”

Tôi giật mình ngẩng đầu lên, nhìn anh ấy: “Sao thế?”

“Rốt cuộc hôm nay em làm sao thế? Bởi vì gặp Lệ Lệ mà khiến lòng em loạn?”

“Ách, không có gì. Chỉ là cảm thấy Khúc Thiên cùng Lệ Lệ thật sự hạnh phúc.”

“Khúc Thiên đã chết! Anh không phải là Khúc Thiên!” Anh ấy nói rất nghiêm túc nói lại một lần nữa. Những lời này khi tôi vừa biết anh ấy, anh ấy dường như nói mỗi ngày để nhắc nhở tôi. Mà tôi cũng sẽ không lẫn lộn giữa anh ấy và Khúc Thiên. Chỉ là thấy sự quen thuộc trong tấm ảnh kia. Chính gương mặt đó cũng cười với tôi, đôi tay đó cũng nắm tay tôi.

Tôi nói nhỏ: “Em biết.”

“Sau đó thì sao?” Giọng anh ấy có chút… khó chịu. Tôi biết anh ấy quan tâm tới chuyện tôi có coi anh ấy là Khúc Thiên không. Dường như chuyện này có thể trở thành điểm yếu của anh ấy, còn tôi hiện tại lại đang chọc vào điểm yếu đó.

Tôi hít sâu một cái, sau đó ngẩng đầu cười thật tươi với anh ấy. Lệ Lệ đã vượt qua để chấp nhận chuyện này, tôi không cần phải bận tâm thay cô ấy. Chỉ là hiện tại Tổ Hàng có vẻ tức giận, tôi đột nhiên nhào tới đè lên người anh ấy, cắn môi anh ấy, nói: “Em biết anh là Sầm Tổ Hàng của em mà.”

Cả buổi tối hôm đó chúng tôi ở trong phòng lăn giường, sau đó ôm nhau ngủ một mạch đến sáng.

Tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Tiếng chuông từ điện thoại của Tổ Hàng, Tổ Hàng bấm nghe điện thoại, không nói gì. Bởi vì anh ấy hiện tại vẫn là Sầm Tổ Hàng, mà điện thoại lại là điện thoại của Khúc Thiên, anh ấy lên tiếng thì giọng nói có lẽ sẽ khiến người khác nghi ngờ.

Trong điện thoại truyền đến một bạn nam học cùng, nói: “Khúc Thiên, Lệ Lệ xảy ra chuyện rồi. Cô ấy mất tích, dõi theo camera khu nhà cô ấy thì thấy cô ấy đi vào một con đường nhỏ phía sau, nơi đó không có camera. Hiện giờ cảnh sát đang tìm người bên đó. Cậu có tới xem sao không?”

Sao lại trùng hợp như vậy? Hôm qua tôi mới đi tới nhà bọn họ thì cô ấy lại có chuyện. Không phải là bởi vì tôi chứ? Tôi lo lắng, lập tức nhảy xuống giường thay quần áo. Tổ Hàng nhìn tôi, hỏi: “Em muốn đi?”

“Đương nhiên là đi rồi! Hôm qua em mới tới nhà bọn họ, như thế nào mà hôm nay lại có chuyện ngay được?”

Tổ Hàng lắc đầu, cũng đứng dậy sửa sang lại. Có lẽ anh ấy lắc đầu chính là bất đắc dĩ với tôi.

Nhưng chúng tôi bên này vừa mới rửa mặt chải đầu xong, Linh Tử đã tới gõ cửa thật mạnh, kêu lớn từ bên ngoài: “Này, có manh mối nói một nữ thuần dương mệnh bị trừu hồn. Chị của tôi đang ở bên đó, hai người có đi hay không?”

Tôi ngây ngẩn cả người, sẽ không trùng hợp như vậy chứ? Hơn nữa ngày hôm qua khi thấy bộ dáng khổ sở của Lệ Lệ trong văn phòng kia, còn cả chuyện tình cảm hôn nhân của cô ấy không thuận lợi, tôi đã nghĩ có lẽ cô ấy là thuần dương mệnh. Người có thuần dương mệnh rất hiếu thắng, giống như chuyện về dụng cụ điện đóm trong nhà thì cô ấy chắc chắn làm được.

Mở cửa ra, Linh Tử đã đeo sẵn túi ở bên hông, rất ra dáng là đại sư, khác hẳn với bộ dáng ngậm thuốc lá ăn mì gói ngồi chơi game trước máy tính.

Tổ Hàng ra khỏi phòng, nói: “Đi thôi. Địa điểm ở đâu?”

Linh Tử vừa đi xuống lầu vừa thông báo địa điểm. Tôi sắp phát khóc rồi, nói: “Đó chính là nhà Lệ Lệ. Có lẽ thật sự Lệ Lệ xảy ra chuyện rồi. Làm sao bây giờ?”

“Người quen của cô à mà cô khóc?” Linh Tử nói.

Tôi đem chuyện ngày hôm qua kể một lần, rồi nói: “Ngày hôm qua tôi vừa tới nhà bọn họ thì cô ấy liền xảy ra chuyện. Đây có phải…”

“Được rồi được rồi. Đi xem sao đã.” Bên ngoài biệt thự, Tiểu Mạc đã lái chiếc xe thể thao của anh ta tới, chúng tôi dùng tốc độ nhanh nhất đi tới tiểu khu bên kia.

Khi chúng tôi tới, không cần phải hỏi thăm địa điểm xảy ra sự việc bởi đã có vài chiếc xe cảnh sáng đậu ở đó. Hiện trường là khu phòng dành cho công nhân của một công trình phía sau tiểu khu nhà Lệ Lệ. Đó là một phòng không có người ở, mà chỉ là phòng để dụng cụ khi công nhân tan ca.

Khi chúng tôi tới, vừa đúng lúc chị KIm Tử từ trong phòng đó đi ra, rửa tay bằng nước bưởi do cảnh sát chuẩn bị sẵn, thấy chúng tôi tới liền nói: “Mới đến à, lần sau các người có thể tới nhanh hơn không? Phạm nhân đã chạy không thấy tăm hơi rồi.”

Cảnh sát Trương ở bên cạnh thấy Tổ Hàng liền nói: “Này này, lúc này tôi không thể để anh vào hiện trường được. Hiện trường lần trước khiến tôi đau đầu bao nhiêu lâu.”

Tôi rất muốn hỏi đây không phải là kỳ thị sao? Kim Tử Linh Tử có thể vào hiện trường còn Tổ Hàng thì không được. Tổ Hàng cũng không nói gì thêm, ở bên ngoài chờ.

Linh Tử đi vào xem không tới một phút đồng hồ đã đi ra, nói: “Là trừu hồn, không có lầm. Thủ pháp cực kỳ quen thuộc, ngay cả cách trói dây thừng cũng đều do một người làm. Mẹ nó,hắn lại có được thuần dương mệnh, chẳng lẽ Sầm Mai không nghe lời?”

“Không phải,” Tổ Hàng vẫn luôn im lặng đột nhiên lại nói, “Hắn làm là cho tôi thấy. Sầm Mai có quan hệ với tôi, Lệ Lệ có quan hệ với Khúc Thiên. Hắn muốn ra tay với những người bên cạnh tôi, muốn ép tôi chủ động đi tìm hắn.”

Điều này có thể giải thích thông suốt mọi chuyện, như vậy việc hắn tìm được Lệ Lệ liệu có liên quan tới việc hôm qua tôi gặp Lệ Lệ không? Tôi không dám nghĩ, nếu thật sự là như vậy thì Lệ Lệ chính bởi vì tôi mà chết.

Ba Lệ Lệ ở bên cạnh đã ngây dại, chỉ biết ngồi dưới đất ngây ngốc, không nói gì cả. Còn mẹ Lệ Lệ nghe được người xây quanh xem nói chuyện đã ngất xỉu, được đưa đi bệnh viện.

Thật vất vả mới nuôi nấng được một cô con gái ưu tú như vậy, lại xảy ra chuyện như vậy, bọn họ sao có thể không đau lòng.

Cảnh sát Trương bước ra khỏi khu vực bảo vệ hiện trường, nói nhỏ với chúng tôi: “Án này nói như thế nào?”

Linh Tử nói: “Nói hung thủ là kẻ điên chạy thoát khỏi bệnh viện tâm thần là được.”

“Lần trước đã viết như vậy rồi.”

Kim Tử nói: “Vậy viết kẻ điên lại chạy ra, không phải là được rồi sao?”

Tôi nghe bọn họ nói một cách nhẹ nhàng như vậy, toàn thân sắp không đứng vững. Có lẽ bọn họ đã trải qua quá nhiều chuyện, đã đem những việc này là chuyện bình thường. Còn tôi lần đầu tiên trải qua cảm giác này, ngay cả hô hấp cũng thấy khó khăn.

Tổ Hàng nắm lấy tay tôi, nói: “Sao vậy? Sắc mặt em trông khó coi.”

Ngay ở lúc này, ba Lệ Lệ xông tới đẩy Tổ Hàng ra, đá vào chân anh ấy một cái: “Đều là mày! Mày còn có mặt mũi tới đây à? Mày còn có mặt mũi tới gặp Lệ Lệ à?”

Ngay lập tức có người gần đó kéo ba Lệ Lệ đi để ông ta bình tĩnh lại. Tiểu Mạc đỡ Tổ Hàng dậy, nói: “Sao anh lại cứ để mặc cho người ta đánh như thế?”

Kỳ thật lấy tốc độ của Tổ Hàng thì chắc chắn có thể tránh được, tôi biết anh ấy cũng là để thân thể Khúc Thiên chịu một trận này. Tổ Hàng không phải là người có thể vứt bỏ mọi thứ, anh ấy cũng gánh vác trách nhiệm cùng nghĩa vụ của Khúc Thiên.

-------------------------