$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Chồng tôi là quỷ (Kim Tử Tựu Thị Sao Phiếu) – Chương 166

Chồng Tôi Là Quỷ – Chương 135

Chuyện tiếp theo tôi làm là chuyện ngày thường tôi khinh thường nhất, khinh bỉ nhất, nhưng lúc ấy đầu óc tôi đã trống rỗng.

Tôi xông lên phía trước đẩy mạnh Sầm Mai ra. Thể chất thân thể tôi đã sớm bị Tổ Hàng thay đổi, bây giờ tôi đã có thể chạm được vào quỷ.

Thấy tôi đẩy, cô ta quát: “Ngươi làm gì!”

Sầm Mai nhìn tôi, tôi không sợ hãi, chỉ có phẫn nộ, tôi cũng hung hăng trừng mắt nhìn lại: “Chúng tôi đã kết hôn, cô còn muốn thế nào? Cô làm như vậy thì cô cũng chỉ là một tiểu tam! Cô…”

Tổ Hàng kéo tôi về phía sau, thấp giọng nói: “Đừng nói gì.” Sau đó anh ấy quay về phía Sầm Mai, “Sầm Mai, Tổ Trạch tới tìm cô, cô hãy suy nghĩ lại, dùng ý chí của cô chống lại những thống khổ đó. Cô có thể làm được.”

Sầm Mai không nói gì, thân ảnh dần dần phai nhạt biến mất.

An tĩnh, tất cả mọi người đều an tĩnh. Giống như chuyện này đã kết thúc nhưng không ai đứng ra xác nhận.

Tiểu Cảnh lên tiếng đầu tiên: “Không được một phát bắn chết Ngụy Hoa, thật đáng tiếc.”

Tiểu Mạc nói: “Nếu không phải quỷ kia giúp thì Ngụy Hoa đã sớm chết! Còn có Sầm Hằng, cậu có ý gì? Rõ ràng nói là cùng nhau phối hợp, con mẹ nó cậu là cảnh sát mà cầm súng lại run. Suýt chút nữa cậu hại chết tôi.”

Linh Tử vỗ vỗ Tiểu Mạc, nói: “Được rồi, anh ta cũng chưa gặp quỷ được mấy lần, tâm lý vẫn còn chưa vững. Nếu có lần sau thì vẫn là hai chúng ta phối hợp đi. Có điều Tiểu Cảnh à, sau này đừng xuống tay với Sầm Mai, Sầm Mai không thể bị gặp chuyện gì được. Sầm Mai mà bị sao thì chị của tôi sẽ bị dùng để thay thế, đến lúc đó tôi nào còn được ngày nào yên ổn.”

“Đúng thế!” Chị Kim Tử nói, “Sầm Mai phải giữ lại, ngay cả khi có thể siêu độ cũng phải giữ lại. Không nên tự tạo mối nguy hiểm cho mình.” Thật ra Sầm Mai đã không còn khả năng siêu độ thăng thiên, cô ta chỉ còn một con đường hóa thành tro bụi, chị Kim Tử nói như vậy là giữ lại một con đường cho mình mà thôi.

Chú Lý phủi bụi đất trên người mình: “Nghỉ ngơi một chút đi, trời sắp sáng rồi.”

Chị Kim Tử bĩu môi, đu lên người chồng, nói: “Em thấy rất hạnh phúc, chúng ta đi cả đêm để về được không? Nơi này gây động tĩnh lớn như vậy, trận này hẳn đã bị phá, nơi này không còn quỷ nữa.”

Tiểu Cảnh nắm tay hai đứa trẻ, nói: “Đi thôi, về nhà, lên xe cứ ngủ một chút đi, trời sáng sẽ ra ngoài, ta sẽ đưa hai con đi ăn ngon.”

“Sư phụ, con muốn ăn bánh bao tôm.”

“Con muốn ăn bánh bao nhân nước.”

Mọi người đều lục tục rời đi, chỉ còn Lương Dật dường như vẫn sửng sốt, chân không di chuyển được, bị Linh Tử kéo đi.

Bọn họ cũng thu dọn ắc quy bóng đèn các thứ, tất cả lại chìm trong bóng tối.

Tôi nhìn Tổ Hàng, trong lòng đầy phức tạp không biết nên nói gì, cho nên tôi hừ lạnh một cái, xoay người rời đi. Chỉ là khi xoay người, dưới chân dẫm phải một đám bùn mềm, người bị trượt đi. Tổ Hàng xoay người đỡ lấy, tôi lẩm bẩm trong miệng: “Bọn họ đi thì đi, để lại một cái đèn pin không được à, lại còn muốn đi trong đêm tối? Xem các anh chọn nơi tốt thật, thời gian tốt thật, một chút ánh trăng cũng không có…”

Tôi đang nói thì dần dần có ánh sáng. Ánh sáng của lân tinh! Con mẹ nó, có ma trơi! Tôi đứng thẳng người dậy, nhìn bốn phía xung quanh, một đám ánh sáng xanh mờ mờ đang bay quanh chúng tôi.

Tôi sợ hãi ôm lấy Tổ Hàng, nhắm mắt lại kêu lên: “A, đừng tới đây, Tổ Hàng, anh đuổi chúng đi đi.”

“Như vậy có thể thấy được đường.” Anh ấy nói nhỏ.

Những lời này là có ý gì? Đây là ma trơi, từ cách giải thích khoa học thì chúng nhẹ nhàng bay theo gió tới. Nhưng hiện tại dường như chúng có mục đích mà tụ lại quanh chúng tôi. Tổ Hàng lại nói như vậy, ý tứ chính là… Tôi buông anh ấy ra, nhìn những đám lửa bay quanh mình, nói: “Anh làm chúng nó bay tới đây?”

“Phải, làm rất dễ.” Anh ấy nói.

Lòng tôi càng thêm phức tạp, hiện tại tôi hẳn rất tức giận mới đúng. Anh ấy biến Minh hôn thành một âm mưu, mỗi người đều có nhiệm vụ của mình, chỉ có tôi cái gì cũng không biết. Vừa rồi khi tôi mắng chửi Sầm Mai anh ấy còn nói tôi đừng nói gì. Riêng chuyện này cũng đủ khiến tôi tức giận. Nhưng nhìn mấy chục cái ma trơi đang bay xung quanh, tôi… lại cảm thấy xúc động.

Tôi nói: “Anh làm vì muốn chiếu sáng đường à?”

“Phải, mọi người mang đèn đi hết rồi, anh có thể thấy được đường nhưng em thì không thấy.”

Người đàn ông này… không, là quỷ đàn ông này sao lại có thể như vậy… ách…

“Sầm Tổ Hàng! Người ta yêu nhau sẽ thích cùng ngắm đom đóm, anh lại cho ma trơi bay ở chỗ này. Anh…” Tôi thật không biết nên nói như thế nào. Lãng mạn sao? Dù sao tôi một chút cũng không cảm thấy lãng mạn.

Tôi ngẩng đầu lên, đang chuẩn bị tiếp tục phê bình mấy đám lửa lởn vởn xung quanh kia thì đột nhiên người tôi bị anh ấy ôm lấy, tay anh ấy giữ lấy sau đầu tôi khiến tôi không thể không ngẩng đầu lên. Khi vừa ngẩng đầu lên, môi đã bị anh ấy hôn lên.

“Ư…” Tôi giãy giụa, hiện tại tôi không muốn thân mật với anh ấy, lúc này tôi đầy tức giận chỉ muốn hỏi rốt cuộc đêm nay anh ấy là có ý tứ gì? Chuyện lớn như vậy vì sao anh ấy nói cho nhiều người nhưng chỉ mình tôi lại không được nói trước.

Anh ấy hôn cuồng nhiệt khiến tôi choáng váng, cảm giác không còn phương hướng.

Môi anh ấy dời đi, áp vào tai tôi, nói: “Lần này bởi vì là dùng chính anh làm mồi câu để dẫn Sầm Mai tới đây, có quá nhiều điều không chắc chắn. Thậm chí anh cũng không xác định liệu có chống được yêu thuật của cô ta mà đi theo Ngụy Hoa hay không. Anh sợ em biết sẽ phản đối. Bọn họ đều đồng ý, bọn họ cũng đều tán đồng không để em biết. Khả Nhân, thật xin lỗi. Hôm nay em rất xinh đẹp, em là cô dâu xinh đẹp nhất của anh. Khả Nhân, sính lễ đã gửi, sớ cũng đã đốt, chúng ta đã là vợ chồng, cho dù chết cũng không tách chúng ta ra được.”

“Vâng.” Tôi đáp, sự tức giận vừa rồi đã được thay thế bằng sự ngọt ngào, ngay cả đám ma trơi lởn vởn xung quanh cũng trở nên đáng yêu. Sau này khi nhớ lại tôi mới cảm thấy trong lời của anh ấy có quá nhiều lỗ hổng.

Anh ấy buông tôi ra, cười nói với tôi: “Anh sẽ cho em bắt lấy ma trơi.”

“A? Ma trơi cũng có thể bắt lại được?” Tôi kinh ngạc. Tôi thử vươn tay tóm lấy, chỉ là tay tôi còn chưa đụng tới nó đã bay đi. Ma trơi vốn dĩ không phải là thứ gì thần bí, là phốt pho cháy trong không khí, khi đưa tay tới sẽ khiến không khí lưu động mà đẩy ma trơi ra.

Một tay Tổ Hàng ôm lấy eo tôi, một tay khác vươn ra, một ma trơi gần đó chậm rãi bay tới gần, cuối cùng dừng ở trong lòng bàn tay anh ấy. Thật sự bắt được, tôi nở nụ cười.

Anh ấy từ từ đưa ma trơi kia đến trước mặt tôi, cười nói: “Thổi thử xem.”

Tôi chu môi thổi vào ma trơi, ma trơi nhảy lên, lại lần nữa bay bay. Tôi cũng duỗi tay bắt lấy nhưng ma trơi lại lần nữa bị đẩy đi.

“Sao anh có thể bắt được?”

“Dùng quỷ khí hấp dẫn nó tới. Em cũng có thể thử xem, quỷ khí trên người em vốn dĩ cũng không phải yếu.”

“Làm như thế nào? Làm như thế nào?”

“Duỗi tay ra.” Anh ấy đứng ở phía sau tôi kéo cánh tay tôi ra, “Thở thật chậm rãi, dùng ý thức cảm nhận khí tức, đem kéo ma trơi kia lại đây.”

Tôi làm theo lời anh ấy nói, ma trơi chậm rãi dừng ở trong lòng bàn tay tôi, tôi kinh hãi ném đi. “A!”

“Sao thế?”

“Em tưởng nóng.”

“Cái này chỉ hơn ba mươi độ, cùng lắm chỉ chừng bốn mươi độ, không nóng.”

“Thử một lần nữa!” Tôi cũng không tin tôi còn không bắt được.

Buổi đêm hôm đó tôi không nhớ rõ tôi đã bắt bao nhiêu lần. Ký ức cuối cùng của tôi chính là mệt mỏi, dựa vào người Tổ Hàng.

Trời dần dần sáng. Đến khi tôi tỉnh lại thì đã ngồi ở trên xe, mà xe đã đang chạy trên đường cao tốc.

Trên người tôi vẫn còn mặc hỉ phục màu đỏ, ngồi bên cạnh tôi là chị Kim Tử, chị ấy vẫn đang ngủ. Đang lái xe là chồng chị Kim Tử, ngồi ở ghế phụ là Khúc Thiên, hoặc có thể nói là Tổ Hàng, anh ấy cũng đang nhắm mắt lại.

Chồng chị Kim Tử thấy tôi đã tỉnh, liền nói: “Phía sau có nước khoáng.”

Tôi lấy nước rồi uống. Tôi cử động khiến chị Kim Tử tỉnh ngủ, nói: “Tỉnh rồi à? Tối hôm qua lãng mạn nhỉ. Chị thấy một đám lửa bay trong không trung, nhìn kỹ một lúc mới thấy là Sầm Tổ Hàng ôm em bay về.”

“Không có gì là lãng mạn cả, không cãi nhau đã là không tồi.” Tôi bĩu môi nói.

Chị Kim Tử cũng mở chai nước, vừa mới uống một ngụm nghe được tôi nói vậy liền bị sặc. “Khụ khụ, sao lại không lãng mạn? Với tính cách của Tổ Hàng, hành động dịu dàng lãng mạn như vậy mà vẫn không khiến em động lòng? Chẳng lẽ cậu ấy nói gì sai sao? Bình thường thì cậu ta sẽ dạy em khống chế ma chơi sao? Sẽ không đâu. Chị thấy ban ngày cậu ấy còn cố gắng tập nói. Cậu ấy không muốn khiến em tức giận, cậu ấy đã phải rất tốn kém để nhờ chị góp ý cho.”

Tôi nghe liền hiểu, thảo nào những lời nói của anh ấy tối qua tôi cứ thấy lạ… Dù sao cũng không giống anh ấy ngày thường. Bình thường vào hoàn cảnh như vậy anh ấy sẽ không nói gì. Còn có cái gì mà bắt ma trơi, không phải là chuyện mà anh ấy có thể nghĩ ra được. Dù không có đèn, trời có tối đen thì anh ấy vẫn có thể ôm tôi quay về mà không phải gọi ma chơi đến.

Anh ấy… chỉ vì không muốn tôi tức giận mà anh ấy có thể làm những chuyện mình không thích. Điều này chứng tỏ dù anh ấy không nói nhưng cũng có thể thấy được anh ấy quan tâm tới tôi.

Ai bảo tôi lại có một ông chồng là quỷ?

————————-

   

 

Truyện hay Cùng thể loại Tác giả
Triệu âm Lão Hắc Nê
Nam dưỡng quỷ thê Lão Hắc Nê
Kết hôn âm dương O giờ sáng
Bạn trai kỳ lạ của tôi Kim Tự Tửu Thị Sao Phiếu
Minh hôn đêm khuya Dung Hàm
Âm quan minh thê Tam Độ Xuân Thu
Bích nữ (Minh hôn chính thú) Dạ Văn Sênh Ca
Minh hôn Lý Anh Túc
Âm hôn lúc nửa đêm Mộ Hi Ngôn
Chồng tôi là quỷ Kim Tự Tửu Thị Sao Phiếu
Chồng yêu là quỷ Lam Lâm
Chồng ta là quỷ Vương Kim Tự Tửu Thị Sao Phiếu
Nợ Âm khó thoát Ngũ Đẩu Mễ

error: Content is protected !!