$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Chồng ta là quỷ vương (tác giả: Kiến Tự Như Diện) – Chương 507

Chap 507

Dịch : Vi Vu

Người đứng bên ngoài lều trại mặc một bộ trang phục theo phong cách hồng mộng mơ, mái tóc ngắn màu đỏ tía, đậm chất một nữ tử bất lương.

" sao chỗ nào cũng có ngươi vậy con nhím tinh?" Anh tôi khó chịu nói.



Hề Linh Chu tức giận nói :" ngươi mới là con nhím tinh, đây chính là địa của chúng ta, ta xuất hiện ở chỗ này rất kỳ quái sao? Ngược lại là hai ngươi, mau đem con rối thế thân và đầu hồ ly ra đây!"

" Ngươi cứ nói đùa, đầu hồ ly là do chúng ta bắt được, còn ngươi, được việc thì ít mà hỏng việc thì nhiều, chính mình bị thương đến ngất đi, còn được em gái ta đưa lên xe đi cấp cứu, ngươi đã không cảm ơn thì thôi, còn tìm chúng ta đòi đồ vật, có biết xấu hổ không?" Anh tôi đắc ý nói.

Cô ấy nổi giận đùng đùng nói :" nếu không phải các ngươi bắt được con rối thế thân của ta, thì làm sao có thể dễ dàng bắt được di cốt và đầu hồ ly?"

"Này, ta cho ngươi lập công, ai biết ngươi thả xích cắt cổ, nếu có bản lĩnh thì kiên trì đến cùng đi? Đã triệt hạ hoả tuyến rồi còn đòi chúng ta chia chiến lợi phẩm sao? Đông tây nam bắc chỗ nào còn có quy củ này? Ngươi chỉ bắt nạt được tiểu kiều có thiện tâm thôi, hừ, còn đồ vật đã vào tay tiểu gia ta, Chỉ bằng ngươi mà được á, hừ hừ."



Anh tôi đối với người không thuận mắt, trừ trước đến nay luôn không cho mặt mũi.

Cãi nhau anh không sợ, đánh nhau anh cũng không sợ, tiêu chuẩn đạo đức của anh tôi tùy người mà khác nhau, đối với người tốt, anh chính là người tốt, đối với người xấu, anh chính là người xấu.

Tóm lại, có thể nào thì cũng không có hại.

Hề Linh Chu đã cùng chúng tôi giao tiếp nhiều lần như vậy, sớm đã biết anh tôi rất lợi hại, cho nên cô ấy thở phì phì đi đến trước mặt tôi nói :" Mộ Tiểu Kiều, ngươi đã đồng ý với ta"

" Làm gì, làm gì? Ngươi lại bắt đầu bắt nạt Tiểu Kiều nhà ta, phải không?" Anh tôi đứng trước mặt tôi, đẩy cô ấy ra ngoài.

"Anh, thôi ..." Tôi khẽ kéo góc áo của anh tôi.

Tôi thật sự hâm mộ cái tính cách này của anh, cùng người nào cũng có thể giao tiếp, đối phương còn bị anh làm cho không biết giận.

Hề Linh Chu bỏ qua anh tôi, liền nhìn chằm chằm vào tôi nói :" con rối thế thân kia, ngươi muốn ta sẽ cho ngươi, nhưng cái đầu hồ ly kia rất quan trọng, sư phụ ta cần gấp"

Tôi đang muốn trả lời, thì anh tôi lập tức bước lên nói :" cần gấp? Mà ngươi còn có thái độ như thế này sao? Thật là buồn cười .... Chúng ta không cho, được chưa? Cái này cũng không phải là cái cần gấp của chúng ta?"

" Ngươi--"

" Để cho Mã Lão Thái tự mình đến, có việc muốn cầu xin người khác, thì cũng đừng ở trước mặt chúng ta tự cao tự đại". Anh tôi hừ lạnh một tiếng.

Cái lều trại này là do đồ đệ của Mã Lão Thái ở, bên trong hẳn là các sư tỷ của Hề Linh Chu, cô ấy ở bên ngoài canh gác --- ngay cả tiến vào cũng không cho phép sao? Xem ra cô ấy không được đón nhận trong các đồ đệ của Mã Lão Thái.

Quả nhiên, Mã Lão Thái thiên vị cô ấy, vì cô ấy có thể chất đặc biệt.

Còn Các đệ tử khác thì gét cô ấy, hơn nữa cô ấy còn làm cho người khác gét mình

Cho nên cô ấy muốn dùng đầu hồ ly để biếu sư phụ mình, để có đuợc địa vị và tiếng nói trong sư môn.

" Hề Linh Chu, ngươi phải rõ ràng, tuy rằng ngươi tương tự như tuổi của chúng ta, nhưng thân phận lại khác nhau, hiểu không? Ngày bình thường có nói chuyện, có cãi vã cũng không sao cả, nhưng nếu muốn nói chuyện chính sự, phiền ngươi mang cái người ngang hàng thân phận với chúng ta đến đây, được chứ? Ta cùng Tiểu Kiều quản hai gia tộc, ngươi thì sao, quản chính mình còn không tốt, liền đối với chúng ta một câu quát, hai câu mắng, cái này không phải là tự tìm đường chết sao?"

Anh tôi " tử tế" nói với cô ấy

Hề Linh Chu tức giận :" vậy ngươi muốn thế nào, muốn trao đổi điều kiện gì?"

Anh tôi nhíu mày nói :" ta còn chưa nghĩ ra, đợi khi nào ta nghĩ ra sẽ thông báo với ngươi sau ..... à, ngươi còn nói, chúng ta không có tác dụng, nhưng rất nhiều việc chúng ta tự mình giải quyết, ngươi cố gắng biểu hiện cho tốt đi!"

Cô ấy tức giận đến muốn bốc khói, lời nói này, không phải ý muốn cô ấy cúi đầu khom lưng sao?"

" Anh, anh cũng quá đen tối đi .... tiểu phù thủy này, anh cũng muốn bắt nạt một chút sao?" Tôi nhỏ giọng nói.

" Bắt nạt? Không bắt nạt thì để cô ấy cao ngạo à! Anh không chỉnh đốn cô ấy là tốt rồi ..... "

Anh trai tôi mở lều quân dụng đi vào, bên trong quả nhiên là Triệu tỷ đang bảo vệ pháp đàn, pháp đàn vu tục này, tôi nhìn cũng không hiểu, nhưng nhìn đến chén canh máu kia, tôi có chút buồn nôn,

" Ôi triệu tỷ, một chén canh máu chó đen lớn như vậy không rẻ nha, hạ đại thành bổn, với những việc không được lấy lòng, ngươi cũng bỏ ra được thật nhiều tiền". Anh tôi đùa cợt nói.

Triệu tỷ, miễn cưỡng gật đầu, lập tức để những đệ tử khác thay cô ấy quỳ gối dưới pháp đàn, còn cô ấy thì cười cười, nhìn anh tôi nói :" mộ đương gia, mộ tiểu thư, hai vị sao bây giờ mới đến .... Chúng ta còn đang chờ hai vị đến cứu đây này ...."

Chà chà, vị đệ tử Triệu Tỷ này, quả nhiên là người từng trải, cô ấy nói chuyện so với Hề Linh Chu hiểu biết hơn gấp trăm lần.

" chúng ta làm sao dám làm phiền các ngươi thi pháp, chúng ta cũng ngẫu nhiên biết đến việc này, thấy các vị đồng đạo thức đại thể, minh đại nghĩa như vậy, liền hướng các vị học tập, để cảm nhận bầu không khí của Đế Đô!"

Anh tôi nói lời này rất chân thành, nhưng nếu không quen biết anh tôi, tôi sẽ tin.

Chó đối ứng với mười hai địa chi ngũ hành tuất thổ, cũng chính là dương thổ, hơn nữa chó đen có linh tính, bởi vậy mà chó đen có màu đen thuần khiết, không lẫn các màu tạp nham khác, chó là loài linh vật chí dương mà ở dương gian rất phổ biến.

Tuy nhiên không phải loại chó đen nào cũng thế, những người trong vòng tròn nuôi dưỡng đồ vật đều có phương pháp đặc biệt của chính mình, trong giới có một quy tắc, nghiêm cấm giết cho lấy máu, máu có oán khí sẽ không có hiệu quả

Bởi vậy, mà các pháp sư nuôi chó đen thường đối xử rất tốt với chó, lấy máu cũng chỉ dùng ống tiêm lấy một chút, từ từ tích lũy, máu chó đen mà chúng tôi đã thấy ở quỷ thị, một ống nhỏ thôi mà cũng đắt đến không thể diễn tả được.

Triệu Tỷ nói với chúng tôi vài lời khách sáo, đột nhiên có một con chuột chui vào lều trại, giống như bị trúng tà, chạy tứ tung.

Lông chuột màu trắng xám, loại chuột này đã có nhiều năm tuổi đời, nó thoán tiến giống như nổi điên vậy, cư nhiên nhảy lên lộn nhào về phía trước.

Bị một con chuột lớn như vậy chạy xung quanh, có mấy nữ đệ tử sợ đến mức hét lên --- nữ nhân mà cũng sợ con này sao?

Triệu Tỷ đột nhiên hô to :" hỏng rồi! Mau bắt lấy nó, thứ này đã bị tà khí va chạm, nó mạo hiểm tiến vào, là muốn tìm vật tích tà!"

Vừa dứt lời, tôi đã nhìn thấy con chuột lao vào pháp đàn.

Nó nhảy xoay người cao ba thước, đột nhiên đem chính người mình ném vào bát máu chó đen.

Phải bắt được một con chuột đang nổi điên, điều này quá khó khăn, trong số đám người ở đây, không một ai có động tác nhanh nhạy bằng nó.

Con chuột lông xám trắng rơi xuống bát máu chó đen, làm toàn bộ bát xứ đều rơi xuống đất vỡ tan tành, còn con chuột thì một thân là máu.

Con chuột này quá tinh quái, nó dẫm lên máu, ở trong lều trại chạy vòng quanh, cuối cùng theo khe hở chạy trốn ra ngoài.

Cái lều trại quân dụng này, nơi nơi đều là dấu chân máu, thoạt nhìn trông thật kinh khủng

Triệu Tỷ tức giận nói:" người canh gác ở bên ngoài đâu! Hề Linh Chu! Lão Cửu, các ngươi bị mù hết rồi sao? Tại sao lại để cho một con vật sống chạy vào?"

Cô ấy tức giận mở lều trại ra, bên ngoài cửa, một cái đầu người khô quắt, treo ở trước mặt cô ấy .....

Dịch : Vi Vu

------------------------------