$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Bạn trai kỳ lạ của tôi (Kim Tử Tựu Thị Sao Phiếu) – Chương 237

Đáp án ở mộ phần Ngưu Gia Gia

Ngưu Lực Phàm không nhẹ không nặng mà đẩy tôi ra, Tông Thịnh vừa lúc ở bên cạnh đỡ lấy tôi. 

Ngưu Lực Phàm đứng trước mặt ông thầy hai mươi tệ, nói: “Xin hỏi, ông là trưởng bối nào trong nhà của tôi? Nếu đã là người trong nhà, sao lại đuổi tôi đi?”

Ông ta nhìn Ngưu Lực Phàm, môi mím chặt, rồi vươn tay ra thật chậm như thể muốn chạm vào hắn. Hắn gạt tay ông ta ra thẳng thừng, rồi nói: “Nói đi, ông là thân thích gì của tôi? Đừng nói là ông nội tôi, vì ông tôi đã chết rồi. Cũng đừng nói là ông trẻ của tôi, ông tôi một người đã chết, hai ngươi còn đang ở trong thôn câu cá kìa. Ông rốt cuộc là ai? Nếu là thân thích, thì tết nhất lễ lạc tôi biếu trà rượu quà bánh cũng được, căn nhà ọp ẹp này của ông, mưa gió dột nát, nếu ông là thân thích của tôi thì về ở tại nhà cũ của tôi cũng được.”

Ông thầy hai mươi tệ đột nhiên khóc lên. Người già đã sống qua hơn nửa đời phong ba, đã già đến thế này mà còn có thể khóc thì có thể thấy ủy khuất tới mức nào đây?!

Tôi kéo Ngưu Lực Phàm: “Anh đừng nói nữa. Nghe ông ấy xem nào.”

Tông Thịnh đứng trước mặt ông ta, nói: “Tôi là Tông Thịnh, lão tiên sinh, chuyện khi trước ở khách sạn Sa Ân, nếu ông biết thì nói chúng tôi nghe một chút đi.  Năm đó ngưu gia tiền bối, gieo hậu quả xấu, thì nhất định cần phải có người đi diệt trừ.”

Ông ta vẫn ngồi khóc hu hu, ngồi bên chiếc bàn trà, lại rót chén rượu rồi vẫy vẫy tay về phía Ngưu Lực Phàm nói: “Kêu nó ra ngoài, ta nói với các ngươi.”

Ngưu Lực pHàm còn định nói cái gì, thì Tông Thịnh đã vỗ vỗ hắn: “Về rồi nói chuyện, nếu không hôm nay chúng ta đi tay không về.”

Ngưu Lực Phàm cũng không có biện pháp, quay sang nhìn ông thầy bói rồi bảo Tông Thịnh đưa hắn chìa khóa xe, lên xe ngồi chờ. 

Ngưu Lực Phàm rời đi, Tông Thịnh ngồi xổm xuống bên cạnh bàn trà. Không phải vì anh thích ngồi xổm, mà là nơi này, cũng chỉ có một chiếc ghế nhỏ.  

Tông thịnh rót rượu cho ông ta, ông thầy bói nhìn ra chiếc xe bên ngoài rồi mới nhỏ giọng nói: 

“Lúc trước khi nhìn thấy bát tự của ngươi, ta đã nghĩ tới hẳn là có quan hệ với việc ở khách sạn Sa Ân.  Ta còn nghĩ, cho cô gái này một đạo bùa, để cô ta cách xa ngươi một chút. Các ngươi có thể chọc vào khách sạn kia, nhưng đừng chọc vào nó. Vậy mà… vẫn xảy ra chuyện.”

Tông Thịnh thử kêu lên: “Ngưu…… Ngưu tiên sinh?”

Ông ta ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt mờ đục không hề có vẻ kinh ngạc, cũng minh chứng việc Tông Thịnh gọi không hề sai. 

Tông Thịnh đổi tư thế ngồi:  “Ngưu tiên sinh, ông là trưởng bối thế nào của Ngưu Lực Phàm.

“Ta là cha của nó.” Ông ta nói, ánh mắt lại liếc về phía chiếc xe, “Các ngươi đừng nói cho nó, cứ bảo ta là chú họ gì đó đi, cứ để cho nó nghĩ rằng ta đã chết.” 

Đáp án này, đừng nói là Ngưu Lực Phàm mà ngay cả hai chúng tôi đều kinh ngạc. Ngưu Lực Phàm từng kể, thời điểm hắn thi đại học thì ba mất. Đi thi về thì ba hắn đã hạ táng. Nói như vậy, hắn xác thật không có nhìn thấy di thể của ba mình. Chỉ là tuổi tựa hồ không đúng. 

Ông ta có vẻ trạc tuổi ông nội của Ngưu Lực Phàm hơn. Nhưng mà thôi chúng tôi cũng luôn có phán đoán lạc lối một chút, có lẽ, độ tuổi mà ba của Ngưu Lực Phàm có hắn tuổi lớn hơn chúng tôi đoán nhiều.

“Vì sao lại gạt hắn?” Tông Thịnh hỏi.

“Khi đó, Ngưu Lực Phàm vừa mới sinh ra không bao lâu. Có người tìm cha ta , muốn ông ấy đi nhìn bảo địa, ông liền đi.

Việc xem đất này, cha ta vẫn thường đi làm, ta cũng không để ý. Chỉ là sau đó thấy ba mang về rất nhiều tiền, rồi mua một cửa hàng. Ta liền bắt đầu hoài nghi. 

Ông dù cho xem đất cho kẻ có tiền cũng không có nhiều tiền tới vậy. Sau này, ông mới đưa ta đi xem mảnh đất đó cùng, ta mới biết, mảnh đất đó không phải là bảo địa, mà chính là… quỷ mà! Là đất dạng Bàn tơ! Là con nhện! Nói cách khác, mảnh đất đó chính là tụ tập linh khí bốn phương tám hướng, chỉ là con nhện này đã bị người ta điểm qua, ép vào một kho hàng cũ. Nếu hủy đi kho hàng đó thì bảo địa đó cũng không dùng được.

Lúc ta đi xem thì cha ta theo bọn họ, cầm bản vẽ bố cục để bố trí. Ta nghe thì hiểu là bọn họ không định hủy đi kho hàng đó, mà trấn kho hàng đó ở bên dưới. Nhưng trước đó ở kho hàng xảy ra việc thì lẽ ra phải huy đi rồi phơi nắng, nhưng bọn họ không làm vậy. Nhìn thì ta hiểu là cha ta đã dạy bọn họ đem yểm kho hàng bên dưới, hấp thu âm khí ở bốn phía, dùng trận tụ âm để tạo thành động âm tài. Đây là trận thế không thể để lọt ánh sáng vào. Thẩm gia, Thẩm gia chính là chủ miếng đất đó.

Sau khi trở về, ta nói chuyện với cha, nói rằng việc này không thể làm. Xung quanh không phải chỉ có nhà bọn họ, mà việc làm này chẳng phải thu hút hết tài lộc và sinh khí của các nhà xung quanh để cung cấp cho Thẩm gia sao?

Nhưng cha ta không nghe ta khuyên, trong mắt ông ta chỉ có tiền của nhà họ Thẩm! Thời gian đó, cuộc cách mạng văn hóa đã khiến gia đình chúng ta kiệt quệ, tiền thì không có, nghèo khó vô cùng. 

Cha ta mặc kệ mọi điều ta nói, lấy tiền của Thẩm gia mà mua nhà, mua đất, mua cửa hàng.

Lực Phàm lớn một chút, thì cha ta nói muốn đưa Lực Phàm đi theo nhưng ta không đồng ý, nói nó phải học hành. Lực Phàm cái gì cũng không biết, mẹ nó  cái gì cũng không biết. Sau đó, cha ta chết, đột tử, đang đi xem đất thì ngã chết. 

Lực phàm càng lúc càng lớn, cũng bắt đầu xem những sách  vở của ông nội. Ta chưa từng đưa nó đi theo khi làm việc, chỉ hy vọng nó sẽ không dính dáng tới những chuyện này.

Việc này không dừng lại sau khi cha ta đã mất. Kẻ từng hợp tác với cha ta – Lão Bắc đã tới tìm ta, muốn ta tiếp tục cùng hắn hợp tác làm việc cho Thẩm gia.

Bố trận khi trước là cha ta làm, mà gia đình ta chính là nhất mạch tương truyền, hắn không dám cải biến, liền hy vọng ta đi hoàn thành.

Nhưng ta không làm những chuyện thiếu đạo đức này. Gã bèn không ngừng tới tìm ta. Người của Thẩm gia cũng tới tìm ta, đặt trên bàn ta 500 vạn (khoảng 150 tỷ VND các bạn ạ), hỏi ta có động tâm hay không. 

Bọn họ tìm ta vội vã tới vậy chính vì thời điểm đã đến, nền trận đã thành hình phải bắt đầu xây cất. Trận thế cha ta làm chưa hoàn chỉnh, còn phải thực thi thêm trước khi xây lên.  Ta không đồng ý, bọn họ bèn mỗi ngày đem tiền tới bày trước mặt ta. Ta không dám nói với người trong nhà, sợ rằng vợ con ta lại động tâm nhận lấy tiền của bọn họ. 

Cuối cùng, ta chỉ có thể vờ bệnh rồi giả chết. Chỉ khi ta đã chết thì bọn họ mới có thể buông tha cho nhà chúng ta, Ngưu Lực Phàm mới có thể an toàn một chút. 

Nó không biết làm gì, không ai dẫn dắt nó vào nghề, Thẩm gia cho dù có tiền, cũng không dám buông tay kêu nó làm. 

Sau này, có lẽ Lão bắc hoàn thành phần còn lại. Dùng quỷ thai thì khác hẳn với thiết kế của cha ta trước đây, nhưng trận vẫn hoạt động. Chín năm qua, Thẩm gia hô mưa gọi gió, trận thế tụ tài kia mang lại tiền tài cho nhà họ nhiều hơn rất nhiều hơn so với mong muốn.”  

Những số còn lại, chúng tôi tra Baidu, nhưng mà, không ta thì không biết, tra xong đúng là giật mình. Tông Đại Hoành vậy mà thật sự có tiểu tam! 

Có đúng là tiểu tam hay không chúng tôi không thể khẳng đinh nhưng có một cô gái trẻ xinh đẹp thường xuyên liên lạc, có cuộc gọi, và vô cùng nhiều tin nhắn. Cô gái đó dùng số di động này đăng ký rất nhiều ID trên internet, vào xem thì toàn là ảnh selfie, thậm chí còn lộ hàng.

Vợ của Tông Đại HOành ở quê, không cường hãn như bà Tông Thịnh nhưng cũng là một phụ nữ thẳng tính, bằng không cũng không khiến một trưởng bộ phận như gã đi hỗ trợ làm nông. 

Tông Thịnh chỉ chỉ vào số điện thoại cô gái đó, nói: “Em xem tìm cơ hội báo cho bà chuyện này. Nếu Tông Đại Hoành dám động tay động chân gì, thì kêu vợ lão tới xách cổ về. Cứ ở đó mà phá thối dự án.” 

Tôi cười ha hả: “Như vậy, có phải quá âm hiểm hay không?”

“Hắn tự trách mình đi. Ông anh bao năm nay còn chẳng dám làm gì, Tông Đại Hoành thật là dám qua mắt mọi người.”

Tôi cười, phảng phất hình dung cảnh bà vợ của Tông Đại Hoành tay cầm cây chày giặt đồ chạy đuổi theo lão vòng quanh thôn. Sáng nay chúng tôi còn vắt óc nghĩ cách để khiến cho lão rời khỏi dự án, giờ lão tự mình gây chuyện. Loại chuyện này để cho bà biết thì chắc chắn bà sẽ kể cho vợ của lão, bà vốn là người như vậy. Đến lúc đó dù cho Tông Đại Hoành có oánh trách bà thì cũng không dám nói ra.

Ngồi tra xét cả buổi tối, tới gần 1 giờ sáng chúng tôi mới xem xét xong toàn bộ danh sách, tôi vươn vai vặn mình. Nhìn Tông Thịnh đem hai số có vẻ khả nghi ra viết trên một tờ giấy. Tôi hỏi: “Giờ sao?” 

Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi nói: “Tin tưởng công nghệ cao! Ngày mai tìm người làm hai cái thẻ nghe lén, em có cách nào không?” 

“Để em hỏi thử, có bạn em có thể biết.”

Anh xoay người nằm lên giường, xoa xoa giữa ha Mèo Mụp i chân   mày. Tôi cũng nằm xuống bên cạnh nói:  “Không biết Ngưu Lực Phàm bên kia thế nào? Thẩm Hàm sẽ không thật sự sinh khí sai người giết Ngưu Lực Phàm đi.”

“Có khả năng. Thẩm Hàm chính là một đại tiểu thư. Bệnh Công chúa quá nặng.”

“Muốn gọi điện thoại hỏi một chút hay không.”

“Thôi, trễ rồi, mai đi rồi tính, mai nếu Ngưu Lực Phàm có thể đi ăn sáng cùng thì nói với hắn, chúng ta muốn tìm đồ ở kim đàn ông nội anh ta. Coi anh ta có thể cho chúng ta khai mộ không.” 

“Hình như làm vậy thì không được may mắn.” 

“Vậy thì đổi thành điềm lành. Nửa tháng nữa trời sẽ lạnh. Dùng phương pháp di dời để khai mộ, tế thêm vàng nữa, như vậy hẳn là không thành vấn đề. Chỉ cần Ngưu Lực Phàm đồng ý là được.”

“Nếu hắn không đồng ý thì sao?”

Tông Thịnh trầm mặc. 

Tôi cảm thấy nếu đây chỉ là một người không quen biết thì Tông Thịnh khẳng định sẽ nói, vậy thì chúng ta liền đi trộm mộ. Nhưng, Ngưu Lực Phàm giúp chúng tôi nhiều như vậy, lại là bạn tốt của chúng tôi, những chuyện thế này vẫn cần có cự đồng ý của hắn, sau đó tìm cho hắn một miếng đất tốt để thực hiện dời mộ.  

Tôi nhắm mắt lại. Mệt quá. Đột nhiên, bàn tay gác sách vuốt ve trên bụng tôi, tôi mở mắt, vội nói: “Em thật sự mệt lắm, Tông Thịnh.”

“Uh, anh biết, ngủ đi.”

Anh rút tay lại rồi đi tắt đèn. Trong bóng đêm tôi nghe anh nói khẽ: “nếu như em có thai thì cứ xin đi. Giống như bà nói vậy, cho anh lưu lại hậu duệ. Anh cũng sẽ giống như ba của Ngưu lực phàm, bảo vệ thật tốt cho con, để cho con rời xa tất cả những chuyện này.”

Trước đây anh đã từng bài xích việc có con tới như vậy, hiện tại lại chủ động cùng tôi nói chuyện muốn có con, trong bóng tối tôi xoay người đem đầu dựa vào cánh tay anh, ôm chặt lấy anh không buông tay.

Khi gặp lại Ngưu Lực Phàm là do hắn sang chỗ chúng tôi. Hắn nói rằng biết Tông Thịnh sẽ phải dùng xe để đi làm nên lái xe sang đây, lại còn mang cả bữa sáng đến cho chúng tôi nữa. Lúc xuống nhà mở cửa cho hắn tôi thấy cả khuôn mặt hắn đã sưng như cái đầu heo! Trong tay lủng lẳng bịch đồ ăn sáng nhào vào bếp, ném chìa khóa xe lên mặt bàn ăn.

Tôi đi theo hỏi: “Thẩm Hàn nói như thế nào? Sao lại bị đánh thành như vậy, nhất định là cô nàng bực tức lắm rồi. Nếu là em mà bạn trai lại như vậy em cũng sẽ tức giận mà động thủ!”  

“Đúng vậy, cô ta nổi cơn điên lên. Ban đầu đang nói bình thường, cô ta nói là Mèo Múp chỉ cần tôi tới bệnh viện ký tên là được, tiền cô ta có, đại tiểu thư không quan tâm mấy đồng tiền cỏn con của anh. Nhưng ai biết anh vừa hỏi, anh vẫn luôn có dùng biện pháp an toàn sao lại có thể có bầu, thì cô ta trở mặt đánh như vậy đó. Hứ, dù cho là anh thì sao, nói rõ là được, đánh cái gì mà đánh?!” (Mèo: Phải tôi thì tôi cũng đập cho nát bét!!!)

“Đáng đời!”

“Giờ thì hay rồi, cô ta kêu không phá nữa, muốn sinh con ra, sinh xong thì đi kiểm tra DNA, nếu là con anh thì anh tự nuôi con, cô ta gả cho soái ca nước ngoài là xong. Cô ta phải dùng con để trừng phạt anh cả đời. Anh… anh là đáng đời.”

“Cô bé còn chưa đủ tuổi, nói chuyện lý lẽ với cô nàng đi.”

“Nói không thông! Trong nhà đó sao không có người lớn nào dạy dỗ cô ta vậy chứ?”

Trong lòng tôi nổi cơn điên, có người lớn thì liệu có đến phiên nhà anh đi khi dễ người ta sao?

Tông Thịnh cũng xuống nhà, không nói tiếng nào. Ngưu Lực Phám hỏi chuyện hôm qua ra sao, nhưng nhìn mặt hắn vậy, chúng tôi quyết định chờ thêm vài ngày nữa.

Tông Thịnh lái xe chở chúng tôi vào nội thành. Ngưu Lực Phàm đã cả đêm không ngủ nên về nhà ngủ. Tôi thì đi tìm bạn học làm thẻ nghe lén. Tông Thịnh thì lại bận rộn chuyện ở tòa nhà Linh Linh. 

Tôi cảm giác hiện tại Tông Đại Hoành càng ngày càng làm càn, nếu không tập trung theo dõi thì những nỗ lực thời gian qua của chúng tôi sẽ thành công cốc. Chúng tôi muốn trước khi lão kịp động thủ gì đó thì đem tống  lão về quê.

Hơn mười giò sáng, tôi đến trước cửa công viên trò chơi.

Lúc này, bên trong công viên trò chơi đã rất đông người. Thứ sáu, tuy còn vắng hơn cuối tuần một chút nhưng vẫn đông hơn ngày thường rất nhiều. 

Tôi đứng ở cửa, nhắn tin cho bạn học. “Dương tử, cậu ở đâu? Tớ đứng ở cửa.” 

Chúng tôi học ngành quản lý khách sạn, hầu hết đều được trường phân công thực tập ở khách sạn G a c s a c h. Nhưng ở những khách sạn lớn thường chỉ có thể thực tập, không có khả năng được giữ lại làm việc. Nhiều bạn học sẽ đi theo con đường tự m ình tìm chỗ thực tập để rồi tìm việc lam luôn. Dương Tử chính là một trong số đó. Cậu ta chính là người duy nhất trong khoa nhận việc ở công viên trò chơi.

Không có ai trả lời, có lẽ còn đang bận việc gì rồi.

Đột nhiên có người vỗ vai tôi, tôi quay đầu lại thì sửng sốt. Người vỗ vai tôi hóa ra là một chú sói xám to lớn. 

Thấy tôi kinh ngạc, chú sói liền cởi cái đầu to sụ ra, Dương Thụ cười với tôi: “Cậu sợ à?”

“Cậu ở đây làm Sói xám sao?”

“Ngày thường tớ bán vé. Thứ bảy và chủ nhật mới hóa thân sói xám lớn. Hơn 60 tệ một giờ. Đi thôi, tớ dẫn cậu tìm chỗ nào đó ngồi xuống  nói chuyện, cậu tới tìm tôi nhất định có việc.”  

Dương Thụ cười nói, thấp thoáng lúm đồng tiền trên má. Thật là một anh chàng đẹp trai.

————————–
   

error: Content is protected !!