$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Bạn trai kỳ lạ của tôi (Kim Tử Tựu Thị Sao Phiếu) – Chương 235

Chương 225: Thẩm Hàm Có Thai

“Em chưa có làm gì phiền toái cho anh, em vẫn luôn thật tốt, thật sự, tốt lắm.” Tông Thịnh nói. Anh tạm ngừng một chút, tôi đang cong môi d0ịnh nói thì vừa lúc đèn đường bật đỏ, anh lại dừng xe quay sang nói với tôi: “Ưu Tuyền, đừng phản bội anh.”

“Được rồi, được rồi, sao lại…” tôi đang định nói là sao lại nói tới cái đề tài này. Nhưng ngay lúc đó, nhìn thấy ánh mắt của anh, tôi không nói được nữa, đưa tay xoa đầu tóc ngắn của anh. “Sẽ không. Tuyệt đối sẽ không. Sống là người của nanh, chết là ma của anh.”

“Đúng vậy, em mà phản bội anh anh sẽ giết em, bắt em làm ma của anh.” 

Bàn tay tôi còn đặt trên đầu anh chưa kịp rụt lại thiếu điều đông cứng. Sau đó tôi lạnh nhạt rút tay lại. Hừ. Cái thể loại không biết gì là lãng mạn, thời điểm  này lẽ ra  phải nói, cảm ơn em, anh yêu em, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau sao?! (Mèo: bé Tuyền à, cưng hình như lại quên lão công của mình là ai rồi?! Là bé Thịnh đó!!!)

Đèn xanh bật, anh lại chuyên tâm lái xe, tôi nhìn cảnh vật bên ngoài. 

Xe chạy tới tiệm cầm đồ của Ngưu Lực Phàm, đón hắn cùng đi tới nhà ông thầy hai mươi tệ. Lúc gọi điện hắn đi ra ngoài thì khuôn mặt thật sự không khác gì cả đêm bị ma nhát. Sắc mặt rất tệ, hai mắt thâm quầng, hấp háy, chẳng thấy ánh sáng đâu. Hắn vừa lên xe, tôi liền hỏi: 

“Tối qua anh bị ma đè hay là bị ma ép giường ép khô hết tinh huyết hả?”

“Tông Ưu Tuyền, dạo này em càng lúc càng to gan, càng lúc càng làm càn nha.”

“Ha ha, anh tính toán gì. Sao ra nông nỗi này hả?”

“Cả đêm mất ngủ.” Hắn nói, nằm dựa ngửa trên ghế sau, kéo mũ áo khoác lên che kín mắt rồi nhắm tịt mắt lại. “Tới nơi gọi anh.”

“Này…” tôi còn định nói thêm thì Tông Thịnh đã vỗ vỗ tôi, “Thôi, những việc này đến đột ngột quá, đêm qua hắn uống say, mà với tình huống như hôm qua thì làm sao mà hắn ngủ dược. Lúc trước khi anh biết mình có khả năng bị Lão Bắc bán đứng cũng mất ngủ hết hai ba đêm, trong lòng cứ suy nghĩ quẩn quanh. Hắn cũng cần vài ngày để thích ứng.”

Tôi gật đầu nhìn Ngưu Lực Phàm ở đằng sau, cảm thấy hắn cũng vô cùng đáng thương, trong lòng tôi đột nhiên suy nghĩ, nếu như hôm nay ông thầy  hai mươi tệ kia bảo là Ngưu tiên sinh không phải là người nhà của Ngưu Lực Phàm thì tốt rồi. Những việc này không có liên quan tới Ngưu Lực Phàm có phải là tốt hơn cho hắn không! 

Xe dần ra khỏi nội thành, đằng sau vang lên tiếng chuông điện thoại, là của Ngưu Lực Phàm. Bất quá, hắn dường như ngủ rất say, không tỉnh giấc, tôi vỗ vỗ vào người hắn nhưng vẫn không tỉnh. Điện thoại reo thêm hai hồi chuông nữa rồi tắt. Nhìn hắn ngủ say tới vậy tôi cũng không nỡ đánh thức. Nếu đối phương thật sự có chuyện quan trọng sẽ gọi lại. 

Xe vào thôn. Đường trong thôn cũng thật xấu, xe rung lắc vô cùng, cho dù là xe việt dã tốt này cũng không khỏi xóc nảy. Ngưu Lực Phàm chính là trong một lần xe bị xóc khiến đầu cụng vào cửa kính mà tỉnh dậy. Tỉnh lại đã gào lên quang quác: 

“A! Đau quá! Tài xế lão đệ, cậu có biết lái xe không vậy?”

“Lên lái đi!” Tông Thịnh nói, mắt nhìn chăm chú vào vũng bùn phía trước. “Có lẽ ống nước bị xì rồi, nước ngấm ngược lên.”

Ngưu Lực phàm lúc này mới để ý tới bên ngoài, khoảng một trăm thước trước mặt đường lầy lội đầy nước, đường thôn có xe ngựa  nên bùn nhão thành từng rãnh nông sâu. Bên cạnh còn có người đang thi công, chắc là công ty cấp nước, đào lên đống lớn đống bé đất ở ven đường. 

Tôi thấy Ngưu Lực phàm đã tỉnh thì nhắc nhở: “Ban nãy điện thoại anh có kêu khá lâu đó.”

Hắn ngồi thừ người ra, lấy điện thoại xong thì la hoảng: “A?! A! Này này này này…”

“Sao vậy?” tôi nói, “Anh có thể an tĩnh chút không? La ó gì ở đây chứ, chờ qua khỏi chỗ này đã. Để yên cho Tông thịnh chuyên tam lái xe, không có chúng ta bị lún bây giờ.”

Ngưu Lực Phàm đột nhiên nhoài người tới, đưa điện thoại áp tới trước mặt tôi nói: “Thẩm Hàm nói cô ấy mang thai!” 

Tôi liếc mắt nhìn màn hình, sau đó nói: “Chúc mừng anh, chứng cứ cường bạo trẻ vị thành niên đã hình thành.”

“Đứa nhỏ này không có khả năng là của tôi!” Ngưu Lực Phàm nói. 

Bất quá nghe giọng hắn rõ ràng vô cùng khẩn trương, loại chuyện này, Thẩm Hàm nhắn tin cho hắn, nếu hắn nói không phải của mình, vậy thì là vấn đề lớn. 

“Thẩm Hàm không phải đều cùng anh ở chung sao? Anh chịu trách nhiệm chứ, đại ca. Thẩm Hàm còn đi học đó. Ba mẹ thì không ở cạnh. Anh trai giám hộ, Thẩm Kế Ân thì mất tích đã lâu như vậy. Nếu như anh cũng…”

“Anh không phải, đứa nhỏ này khẳng định không phải là của anh! Thẩm Hàm là người thế nào đâu phải hai người không biết. Mới học lớp 12, cả ngày không đi học mà trốn đi chơi. Bạn bè cô ấy ở chung cắn thuốc là bình thường, lần trước không phải em còn gặp ở bệnh viện sao? Chính là bạn học đánh nhau tới mức sảy thai đó, nếu không cũng đâu có gặp em ở khoa sản.”

“Cho dù cuộc sống cá nhân của Thẩm hàm có chút loạn, nhưng những chuyện này thì con gái đều biết, thời gian thế nào, là của ai, đương nhiên cô ấy biết nên mới nhắn tin cho anh.”

Tôi vẫn cảm thấy Thẩm Hàm luôn ở bên cạnh Ngưu Lực Phàm, nên hắn hoài nghi cô bé có vẻ hơi quá đáng. Nếu là tôi, chắc tay tôi đã thân ái lên má hắn rồi.

“Tự anh cũng biết chuyện, cô ấy là trẻ vị thành niên, tôi luôn nhớ rõ. Mỗi lần hành sự đều dùng biện pháp an toàn, không có đến một lần ngoại lệ. Giờ cô ấy nói là có con với anh, chuyện này…”

“Nhưng cô bé không giống loại người không có tiền đi bệnh viện nên lừa lọc anh. Ngưu Lực Phàm, tối nay về thì nói chuyện đàng hoàng với cô bé đi.”

Ngưu Lực Phàm có lẽ là quá sức chấn động, có lẽ cần người để tâm sự nên mới có thể trên xe nói với tôi những chuyện này. Còn tôi, theo bản năng của nữ tiới nên mới cho hắn ý kiến. 

Tông Thịnh vốn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng: “Đứa nhỏ này cứ giữ lại đi, đừng bỏ nó.”

Ngưu Lực Phàm kinh ngạc mà nhìn Tông Thịnh lái xe phía trước, tôi vội nói:

 

“Chuyện này phải để cho Thẩm Hàm quyết định. Tuy cô bé là trẻ vị thành niên nhưng lại rất rõ ràng mình đang làm cái gì. Chẳng phải anh lo  lắng nhân quả gì đó sao?” 

Thẩm Hàm cùng Tông Thịnh chỉ có thể xem như quan hệ bạn bè biết nhau. Loại chuyện này, như thế nào đều không thể do Tông Thịnh quyết định. Nhưng ban nãy khi Tông Thịnh nói chuyện đó, giọng vô cùng lạnh lẽo, như thể một câu mệnh lệnh.

Tông Thịnh không nói nữa, Ngưu Lực Phàm cũng không chú ý tới điểm bất thường này, mà cứ ôm điện thoại ngồi trên ghế sau đau khổ.

Nói một cách khác, hắn đang sợ mình mọc sừng! Nhưng mà nếu nói nặng với Thẩm Hàm thì lại sợ giàn thiên lý đổ. 

 Xe cuối cùng đã ngừng lại trước mặt căn nhà vách đất hoang tàn. Nhà người ta trước nhà có sân đều trồng rau xanh gì đó, nhưng căn nhà này trước cửa chỉ toàn là cỏ mà thôi. 

Bức tường gạch đổ nát, chỉ cần liếc mắt đã nhìn thấy hết bên trong căn nhà cửa mở. Khóa cửa kiểu cũ chỉ có thể mở khi có người ở bên trong, nên có lẽ hôm nay chúng tôi may mắn rồi, đến thẳng đây tìm, chứ đến ngõ nhỏ kia chắc là đã không gặp được ông ta. 

Ngưu Lực Phàm xuống xe, cất điện thoại, vẫn chưa hoàn hồn sau sự kiện Thẩm Hàm có thai.  

Trong ba người chỉ có tôi đã tới nơi này nên tôi dẫn đầu đi vào trong nhà. Nhẹ bước vào, đã thấy chiếc bàn trà trong phòng khách. Ông thầy bói hai mươi tệ tay cầm bức ảnh, tay cầm chén rượu, thở dài. 

Tôi gọi khẽ: “Đại gia.”  Bản này còn lỗi, mọi người chờ xem lại khi màu chữ đã chuyển xanh nhé. Cảm ơn các bạn.

Ông ta quay đầu lại thấy tôi thì nhàn nhạt nói: “Ta biết cô sẽ tới đây mà.” sau đó, lại quay sang nhìn Tông Thịnh sau tôi, cuối cùng là Ngưu Lực Phàm vẫn nhíu mày nhìn điện thoại. 

Vừa nhìn thấy Ngưu Lực Phàm, thì ánh mắt ông ta ngay lập tức thay đổi, kích động hộ to: “Sao lại dẫn nó tới đây? Dẫn nó tới làm gì? Kêu nó đi đi! Bảo nó đi ngay! Ta nói hết cho các người nghe, mau kêu nó đi đi!

Lần đầu tiên nhìn thấy cô ở trong ngõ, thấy được trên người cô có thi khí ta đã kêu cô rồi. Tuy, ta lo lắng những chuyện đó sẽ xảy ra, nhưng ta biết chuyện gì phải đến sẽ đến.

Lúc cô đưa bát tự đó cho ta xem, ta đã biết các người là ai, nhưng làm sao các người lại tìm được nó hả? Sao nó lại đi cùng các người? Kêu nó đi di!”

Ngưu Lực Phàm nghe ông già la hét thì bừng tỉnh, cũng hiểu ra nó trong miệng ông lão là chỉ Ngưu Lực Phàm hắn. 

Hắn vội bước tới trước mặt tôi, nói: “Tiền bối hẳn là trưởng bối nhà con rồi. Con là Ngưu Lực Phàm. Con không biết vì sao người muốn đuổi con đi, nhưng nếu người nhận ra con, thì chứng tỏ là trưởng bối trong nhà, con cũng có chuyện muốn hỏi rõ.”

Ông thầy hai mươi tệ vội cất tấm ảnh đang cầm trên tay, sau đó buông chén rượu, đứng dậy, quay sang Tông Thịnh nói: “Ngươi trước kêu Ngưu Lực Phàm đi, ta và các ngươi nói chuyện. Các ngươi muốn làm như thế nào, ta tuyệt đối không ngăn cản các ngươi. Nhưng yêu cầu của ta chỉ có một, chính là không để cho Ngưu Lực Phàm dính vào. Các ngươi đáp ứng ta, ta sẽ nói cho các ngươi.”

Tông Thịnh nhìn về phía Ngưu Lực Phàm, Ngưu Lực Phàm lập tức kêu lên: “Vì cái gì muốn tôi đi! Chuyện này không phải nói là có quan hệ với trưởng bối nhà tôi sao? Này, ông già, nếu ông thật sự là trưởng bối trong nhà, thì con  sẽ thật sự hiếu kính ông. Còn nếu như đã không phải là người nhà thì quản cái gì? Tôi thích làm gì thì kệ tôi, được không?” 

Ông thầy hai mươi tệ không dám nhìn về phía Ngưu Lực Phàm, trốn tránh hắn. Theo biểu hiện này, tôi có thể khẳng định ông ta chính là trưởng bối trong nhà của Ngưu Lực Phàm. Dù cho không phải là trưởng bối thì cũng la người rất thân của trưởng bối Ngưu gia, nếu không cũng sẽ không yêu cầu chúng tôi như vậy.

Còn nữa, ban nãy ông ta nhắc về lần đầu tiên nhìn thấy tôi, tôi cònhớ rõ khi đó là ông ta chủ động gọi tôi, là tự mình chủ động. Kỳ thật khi đó, ông ta cũng đã biết tôi là ai. Như vậy, ông ta đối với mọi việc ở khách sạn Sa Ân chẳng phải đã rõ như lòng bàn tay hay sao?  

Tôi kéo Ngưu Lực Phàm qua một bên, nhỏ giọng nói: “Hay là anh lên xe trước đi, chút nữa ông ấy nói gì thì bọn em nói lại cho anh là được mà.”

————————–
   

 

error: Content is protected !!